Bài viết

MƯỜI CÔ GÁI NGÃ BA ĐỒNG LỘC – NHỮNG BÔNG HOA BẤT TỬ CỦA TỔ QUỐC

MƯỜI CÔ GÁI NGÃ BA ĐỒNG LỘC – NHỮNG BÔNG HOA BẤT TỬ CỦA TỔ QUỐC

Cao Bằng04/07/2026Nông Thị Bạch (Trường PTDTBT TH&THCS Phan Thanh, xã Khánh Xuân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Là một giáo viên đồng thời là một đoàn viên thanh niên, tôi luôn tâm niệm rằng giáo dục không chỉ truyền đạt kiến thức mà còn bồi dưỡng lý tưởng, lòng yêu nước và niềm tự hào dân tộc cho học sinh. Mỗi câu chuyện về những năm tháng chiến tranh đều là một bài học quý giá giúp thế hệ trẻ hiểu rằng nền hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và máu xương của cha ông.

Hôm nay, tôi xin kể câu chuyện về mười nữ thanh niên xung phong Ngã ba Đồng Lộc – những người con gái đã viết nên bản anh hùng ca bất tử của tuổi trẻ Việt Nam. Những năm 1968, cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt. Ngã ba Đồng Lộc là nút giao thông chiến lược nối hậu phương miền Bắc với tiền tuyến miền Nam. Chính vì vậy, nơi đây trở thành mục tiêu đánh phá dữ dội của không quân Mỹ. Mỗi ngày, hàng trăm quả bom trút xuống hòng cắt đứt tuyến chi viện của quân và dân ta. Giữa mưa bom bão đạn ấy, hàng nghìn cán bộ, chiến sĩ và thanh niên xung phong vẫn kiên cường bám trụ. Trong số đó có Tiểu đội 4 gồm mười nữ thanh niên xung phong tuổi đời chỉ từ mười bảy đến hai mươi bốn. Các chị mang trong mình những ước mơ rất đỗi bình dị của tuổi trẻ: được học tập, được yêu thương, được xây dựng mái ấm gia đình. Nhưng khi Tổ quốc gọi tên, tất cả đều sẵn sàng gác lại hạnh phúc riêng để lên đường.

Công việc của các chị vô cùng gian khổ. Ban ngày bom đạn cày xới mặt đường, ban đêm các chị lại cầm cuốc, xẻng san lấp hố bom, dẫn đường cho những đoàn xe chở lương thực, vũ khí vào chiến trường. Có khi vừa lấp xong một hố bom thì bom lại tiếp tục trút xuống. Nhưng chưa bao giờ các chị lùi bước.

Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968, sau nhiều đợt ném bom liên tiếp, Tiểu đội 4 vừa hoàn thành nhiệm vụ san lấp hố bom thì một loạt bom mới bất ngờ trút xuống. Mười cô gái chạy vào căn hầm trú ẩn nhỏ bên sườn đồi. Một quả bom rơi ngay cửa hầm khiến cả tiểu đội mãi mãi nằm lại ở tuổi thanh xuân.

Các chị đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Có người chưa kịp nhận lá thư của mẹ. Có người còn dang dở lời hẹn ước. Có người chưa một lần khoác lên mình chiếc áo cô dâu. Tuổi xuân của các chị dừng lại giữa khói bom, nhưng tinh thần yêu nước thì sống mãi cùng dân tộc. Ngày nay, Khu di tích Ngã ba Đồng Lộc trở thành địa chỉ đỏ để các thế hệ tìm về tri ân. Mỗi nén hương được thắp lên là một lời nhắc nhở rằng độc lập, tự do không phải điều tự nhiên mà có.

Mỗi lần đọc về câu chuyện này, tôi luôn xúc động và tự hào. Là một giáo viên, tôi càng thấy rõ trách nhiệm của mình trong việc giáo dục học sinh biết yêu lịch sử, biết trân trọng hòa bình và sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và đất nước.Tại ngôi trường nơi tôi công tác, tôi luôn lồng ghép giáo dục truyền thống qua các tiết học, các buổi sinh hoạt Đội, hoạt động trải nghiệm, các phong trào "Uống nước nhớ nguồn", "Đền ơn đáp nghĩa", chăm sóc nghĩa trang liệt sĩ, thăm hỏi các gia đình chính sách và gặp gỡ các nhân chứng lịch sử. Qua những hoạt động ấy, các em không chỉ học lịch sử bằng sách vở mà còn bằng những câu chuyện chân thực và đầy cảm xúc. Tôi thường nói với học sinh rằng: Các cô gái Đồng Lộc đã cống hiến tuổi xuân cho Tổ quốc trong thời chiến; còn chúng ta hôm nay hãy cống hiến bằng sự chăm chỉ học tập, lòng nhân ái, tinh thần trách nhiệm và ý chí vươn lên. Đó chính là cách thiết thực nhất để tiếp nối truyền thống của cha anh. Là một đoàn viên thanh niên, tôi luôn tích cực tham gia các hoạt động tình nguyện, các chương trình tri ân người có công, đồng thời vận động học sinh tham gia các hoạt động vì cộng đồng. Tôi tin rằng mỗi việc làm nhỏ hôm nay sẽ góp phần bồi đắp nên những công dân có ích cho xã hội mai sau. Câu chuyện về mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc không chỉ là câu chuyện của quá khứ mà còn là ngọn lửa soi sáng hiện tại và tương lai. Các chị đã chứng minh rằng tuổi trẻ đẹp nhất là khi biết sống vì Tổ quốc, vì nhân dân.

Xin được khép lại bài dự thi bằng những lời nhắn gửi:

"Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng ngọn lửa yêu nước chưa bao giờ tắt. Mỗi giáo viên hôm nay hãy là người truyền lửa, để học sinh không chỉ biết lịch sử mà còn biết sống xứng đáng với lịch sử; không chỉ tự hào về quá khứ mà còn góp sức xây dựng tương lai. Đó chính là cách thiết thực nhất để tri ân những người đã ngã xuống vì độc lập, tự do của dân tộc."

Xin trân trọng cảm ơn Ban Giám khảo và quý vị đã lắng nghe!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MƯỜI CÔ GÁI NGÃ BA ĐỒNG LỘC – NHỮNG BÔNG HOA BẤT TỬ CỦA TỔ QUỐC | Câu chuyện thời hoa lửa