MƯỜI CÔ GÁI NGÃ BA ĐỒNG LỘC – NHỮNG ĐÓA HOA BẤT TỬ
Trong những trang sử vàng của dân tộc Việt Nam, có những địa danh đã hóa thành huyền thoại, và có những con người đã hóa thân thành những đóa hoa bất tử. Ngã ba Đồng Lộc – "tọa độ chết" trên tuyến đường Trường Sơn năm xưa – chính là một nơi như thế. Nơi đây đã ôm vào lòng mười cô gái thanh niên xung phong tuổi đời còn mười tám, đôi mươi, để lại cho thế hệ sau một bài học nghẹn ngào mà vô cùng sâu sắc về tình đồng chí, sự lạc quan và đức hy sinh thầm lặng vì Tổ quốc. Tiểu đội 4, Đại đội 552 thanh
Trong những trang sử vàng của dân tộc Việt Nam, có những địa danh đã hóa thành huyền thoại, và có những con người đã hóa thân thành những đóa hoa bất tử. Ngã ba Đồng Lộc – "tọa độ chết" trên tuyến đường Trường Sơn năm xưa – chính là một nơi như thế. Nơi đây đã ôm vào lòng mười cô gái thanh niên xung phong tuổi đời còn mười tám, đôi mươi, để lại cho thế hệ sau một bài học nghẹn ngào mà vô cùng sâu sắc về tình đồng chí, sự lạc quan và đức hy sinh thầm lặng vì Tổ quốc.
Tiểu đội 4, Đại đội 552 thanh niên xung phong gồm mười cô gái do chị Võ Thị Tần làm tiểu đội trưởng, được giao nhiệm vụ vô cùng hiểm nguy: san lấp hố bom, sửa đường, thông tuyến cho những đoàn xe chở vũ khí, lương thực rầm rập tiến vào miền Nam. Dưới sức ép của hàng ngàn tấn bom đạn cày xới ngày đêm, Đồng Lộc không còn một bóng cây non, đất đá nhuốm màu khói lửa. Ấy vậy mà, giữa cái ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, người ta vẫn nghe thấy tiếng hát trong trẻo của các chị. Tiếng hát át tiếng bom. Những cô gái vừa rời ghế nhà trường, có người còn chưa từng một lần hò hẹn, vẫn giữ trọn nét hồn nhiên, lãng mạn của tuổi trẻ. Các chị vẫn trêu đùa nhau, vẫn gội đầu bằng bồ kết thơm lừng, và vẫn viết những lá thư gửi về gia đình chứa chan niềm tin chiến thắng.
Nhưng rồi, buổi chiều định mệnh ngày 24 tháng 7 năm 1968 ấy đã đến. Một trận bom vùi lấp cả đội hình khi các chị đang hăng say bám trụ mặt đường. Cả trận địa lặng đi trong xót xa tột cùng. Đồng đội điên cuồng cào xới từng tấc đất rớm máu để tìm các chị. Chín người được tìm thấy, chỉ còn thiếu mình chị Cúc. Tiếng gọi "Cúc ơi" xé toạc màn đêm Đồng Lộc, lay động cả đất trời, minh chứng cho tình đồng chí, đồng đội keo sơn, gắn bó đến hơi thở cuối cùng. Mười cô gái đã vĩnh viễn nằm lại nơi ngã ba huyết mạch, máu thịt các chị hòa vào đất mẹ để những chuyến xe vượt trọng điểm an toàn. Không ai trong số các chị chùn bước, bởi họ hiểu rằng, sự hy sinh nhỏ bé của cá nhân mình chính là mạch máu nối liền hai miền Nam - Bắc.
Câu chuyện về mười đóa hoa bất tử ở Ngã ba Đồng Lộc khiến những học sinh được sinh ra trong hòa bình như chúng em không khỏi cúi đầu xúc động. Các chị đã dạy cho chúng em một bài học lớn lao về sự hy sinh thầm lặng vì lợi ích chung của tập thể và đất nước. Sự cống hiến ấy không đòi hỏi vinh danh, không mưu cầu tư lợi, mà xuất phát từ tình yêu nước thuần khiết và trách nhiệm với non sông.
Nhìn lại hiện tại, giữa một xã hội đôi khi con người ta mải mê chạy theo những giá trị vật chất cá nhân, tinh thần Đồng Lộc như một hồi chuông cảnh tỉnh. Lớp trẻ chúng em hôm nay cần nhận thức rõ trách nhiệm của mình. Chúng em không phải đối mặt với bom rơi đạn nổ, nhưng lại mang trên vai trọng trách xây dựng và bảo vệ đất nước trên con đường hội nhập và phát triển. Bài học về tình đồng đội năm xưa nay hiện diện trong tinh thần đoàn kết, tương thân tương ái, sẵn sàng giúp đỡ nhau trong học tập và cuộc sống. Đức hy sinh thầm lặng nay hóa thành những đóng góp tích cực cho cộng đồng, từ những việc làm nhỏ bé nhất nhưng mang lại giá trị thiết thực cho xã hội.
Mười cô gái Đồng Lộc đã tạc vào thế kỷ một bức tượng đài sừng sững về chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Tên tuổi các chị đã hóa thành những vì sao sáng, soi đường cho thế hệ trẻ chúng em bước tiếp, sống một cuộc đời ý nghĩa, biết yêu thương, biết sẻ chia và sẵn sàng cống hiến hết mình cho quê hương, đất nước.


