MƯỜI CÔ GÁI NGÃ BA ĐỒNG LỘC – NHỮNG ĐÓA HOA TUỔI HAI MƯƠI

Có những người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng câu chuyện về họ lại sống mãi với thời gian.
Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, Ngã ba Đồng Lộc, Hà Tĩnh là một trong những tuyến đường quan trọng nối hậu phương với tiền tuyến. Nơi đây thường xuyên hứng chịu bom đạn. Những hố bom liên tục xuất hiện, đường sá bị phá nát, nhưng những đoàn xe vẫn phải đi qua.
Giữa nơi bom đạn ấy có những cô gái tuổi đôi mươi ngày đêm bám đường, san lấp hố bom, sửa đường và bảo đảm giao thông. Họ là những nữ thanh niên xung phong của Tiểu đội 4, Đại đội 552.
Mười cô gái.
Mười tuổi xuân.
Mười cuộc đời với những ước mơ rất đỗi bình dị.
Họ cũng từng có những người mẹ chờ con, những gia đình mong ngày trở về. Họ cũng từng mơ về một mái nhà, một cuộc sống bình yên sau chiến tranh.
Nhưng đất nước lúc ấy cần họ.
Và họ đã chọn ở lại.
Ngày 24 tháng 7 năm 1968, trong lúc đang làm nhiệm vụ tại Ngã ba Đồng Lộc, một trận bom dữ dội trút xuống. Mười cô gái đã hy sinh.
Người trẻ nhất mới 17 tuổi.
Người lớn nhất cũng chỉ 24 tuổi.
Họ ra đi khi tuổi thanh xuân còn ở phía trước.
Không có những ngày trở về.
Không có những mái ấm riêng.
Không có cơ hội nhìn thấy ngày đất nước thống nhất.
Nhưng sự hy sinh của họ đã góp phần giữ cho những con đường ra tiền tuyến không bị ngắt quãng, góp phần vào cuộc đấu tranh giành độc lập của dân tộc.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua.
Ngã ba Đồng Lộc hôm nay đã trở thành một địa chỉ đỏ để các thế hệ tìm về. Mỗi nén hương được thắp lên là một lời tri ân gửi đến những người đã nằm lại.
Nhìn cuộc sống bình yên hôm nay, chúng ta càng hiểu rằng hòa bình không phải điều tự nhiên mà có. Đằng sau những con đường, những mái nhà và những tiếng cười của trẻ thơ là tuổi xuân của biết bao người đã hy sinh.
Mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc đã không thể sống tiếp tuổi trẻ của mình.
Vì vậy, tuổi trẻ hôm nay càng phải biết trân trọng những gì mình đang có.
Chúng ta không cần cầm súng ra chiến trường, nhưng có thể góp sức xây dựng quê hương bằng tri thức, trách nhiệm và những việc làm tốt đẹp mỗi ngày.
Nếu thế hệ trước đã dùng tuổi xuân để bảo vệ Tổ quốc, thì thế hệ hôm nay hãy dùng tuổi trẻ để xây dựng Tổ quốc.
Đó là cách chúng ta tưởng nhớ.
Đó là cách chúng ta biết ơn.
Và cũng là cách để những người đã hy sinh được sống mãi trong lòng thế hệ hôm nay.
Mười cô gái – mười đóa hoa tuổi trẻ.
Họ đã nằm lại giữa thời hoa lửa, nhưng tên tuổi và sự hy sinh của họ sẽ mãi mãi nở hoa trong lịch sử dân tộc.



