Bài viết

MƯỜI CÔ GÁI NGÃ BA ĐỒNG LỘC – TUỔI XUÂN GIỮ MẠCH ĐƯỜNG RA TRẬN

Hà Tĩnh13/08/2026Xã Yên Thành (Đoàn xã Yên Thành)10 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tuyến đường Trường Sơn là con đường huyết mạch đưa bộ đội, vũ khí và lương thực từ hậu phương vào chiến trường miền Nam.

Trên con đường ấy có một địa danh mà mỗi khi nhắc đến, người Việt Nam lại không khỏi xúc động:

Ngã ba Đồng Lộc.

Nơi đây thuộc huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, là một trong những trọng điểm đánh phá ác liệt của máy bay Mỹ.

Muốn chi viện cho chiến trường miền Nam, những đoàn xe phải đi qua nơi này.

Vì vậy, quân Mỹ liên tục ném bom nhằm cắt đứt tuyến đường.

Ngày cũng như đêm, tiếng bom vang lên.

Đất đá bị cày xới.

Những hố bom xuất hiện dày đặc trên mặt đường.

Nhưng giữa mưa bom, bão đạn, những chàng trai, cô gái thanh niên xung phong vẫn kiên cường bám trụ.

Trong số đó có mười cô gái thuộc Tiểu đội 4, Đại đội 552, Tổng đội Thanh niên xung phong 55.

Họ đều còn rất trẻ.

Người lớn tuổi nhất mới ngoài hai mươi.

Người trẻ nhất chỉ vừa tròn mười bảy tuổi.

Nhiệm vụ của các cô là san lấp hố bom, sửa đường, bảo đảm cho những đoàn xe có thể tiếp tục vượt qua Đồng Lộc.

Công việc vô cùng nguy hiểm.

Mỗi khi máy bay địch vừa rời đi, các cô lại lập tức chạy ra mặt đường.

Cuốc.

Xẻng.

Đất đá.

Mồ hôi.

Tất cả được khẩn trương chuyển xuống những hố bom.

Có những ngày các cô phải làm việc từ sáng đến tối.

Có những đêm vừa đặt lưng xuống nghỉ thì tiếng bom lại vang lên.

Nhưng chưa bao giờ các cô nghĩ đến việc bỏ vị trí.

Các cô hiểu rằng:

Đường còn thông thì xe mới vào được chiến trường.

Và phía trước, những người lính đang chờ từng chuyến hàng, từng viên đạn, từng bao gạo từ hậu phương.

Ngày 24 tháng 7 năm 1968, một ngày hè khốc liệt tại Ngã ba Đồng Lộc.

Mười cô gái của Tiểu đội 4 đang làm nhiệm vụ.

Họ vẫn đang san lấp những hố bom trên tuyến đường.

Bất ngờ, máy bay Mỹ xuất hiện.

Tiếng còi báo động vang lên.

Bom bắt đầu trút xuống.

Các cô nhanh chóng tìm nơi tránh bom.

Nhưng một quả bom đã rơi xuống đúng vị trí nơi các cô đang làm nhiệm vụ.

Đất đá vùi lấp tất cả.

Mười cô gái đã anh dũng hy sinh.

Người chị cả mới 24 tuổi.

Người em út 17 tuổi.

Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.

Không ai trong số họ có cơ hội trở về quê hương, gặp lại cha mẹ, người thân.

Nhưng sự hy sinh ấy đã góp phần giữ cho con đường huyết mạch không bị đứt đoạn.

Sau trận bom, đồng đội và nhân dân đã tìm kiếm các cô.

Nỗi đau bao trùm cả Ngã ba Đồng Lộc.

Nhưng cùng với nỗi đau là sự khâm phục vô hạn.

Mười cô gái đã trở thành biểu tượng của tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.

Ngày nay, tại Khu di tích Ngã ba Đồng Lộc, tên tuổi của mười cô gái vẫn được nhắc nhớ.

Mỗi người một quê hương, một hoàn cảnh, một tính cách khác nhau.

Nhưng họ có chung một điều:

Đó là tình yêu Tổ quốc và tinh thần sẵn sàng cống hiến tuổi xuân cho đất nước.

Các cô đã sống những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ giữa chiến trường.

Không có những bộ quần áo đẹp.

Không có những buổi vui chơi bình yên.

Không có những ngày tháng vô tư như tuổi trẻ hôm nay.

Thứ các cô có là chiếc cuốc, chiếc xẻng và niềm tin rằng đất nước nhất định sẽ thống nhất.

Ngày hôm nay, chúng ta được sống trong hòa bình.

Các em thiếu nhi được đến trường, được vui chơi, được sinh hoạt hè cùng bạn bè.

Những điều tưởng như bình thường ấy lại được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và máu xương của thế hệ cha anh.

Vì vậy, câu chuyện về Mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc không chỉ là câu chuyện về sự hy sinh.

Đó còn là câu chuyện về tuổi trẻ, lòng dũng cảm và trách nhiệm với quê hương.

Các em hãy luôn ghi nhớ:

Hòa bình hôm nay là thành quả của biết bao người đã hy sinh tuổi xuân cho Tổ quốc.

Noi gương các cô, thế hệ trẻ hôm nay hãy biết trân trọng cuộc sống, chăm chỉ học tập, đoàn kết với bạn bè, kính trọng ông bà, cha mẹ, thầy cô và tích cực tham gia các hoạt động vì cộng đồng.

Đó chính là cách thiết thực nhất để chúng ta tiếp nối ngọn lửa của thế hệ đi trước.

Mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc đã gửi lại tuổi xuân cho đất nước.

Và tuổi xuân của các cô sẽ mãi mãi nở hoa trên con đường hòa bình của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn