Mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc - Tuổi xuân gửi lại quê hương
Trong những năm chiến tranh chống Mỹ, Ngã ba Đồng Lộc, thuộc tỉnh Hà Tĩnh, là một vị trí giao thông đặc biệt quan trọng. Đây là tuyến đường vận chuyển người và hàng hóa vào chiến trường nên thường xuyên bị máy bay địch đánh phá.
Tại nơi đây có rất nhiều thanh niên xung phong ngày đêm làm nhiệm vụ.
Trong số đó có Tiểu đội 4, gồm mười nữ thanh niên xung phong.
Họ đều là những cô gái còn rất trẻ.
Công việc của các cô là san lấp hố bom, sửa đường, bảo đảm giao thông để những đoàn xe có thể tiếp tục hành quân. Công việc ấy vô cùng nguy hiểm. Mỗi khi máy bay đánh phá, mọi người phải tìm nơi trú ẩn. Nhưng khi tiếng bom vừa ngừng, các cô lại nhanh chóng trở ra mặt đường.
Có những ngày đường vừa được sửa xong lại bị bom phá hỏng.
Các cô lại tiếp tục san lấp.
Công việc cứ lặp đi lặp lại.
Mệt mỏi, nguy hiểm nhưng những cô gái trẻ vẫn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.
Ngày 24 tháng 7 năm 1968, một trận bom đã cướp đi sinh mạng của cả mười cô gái trong Tiểu đội 4 khi họ đang làm nhiệm vụ.
Mười cô gái, mười cuộc đời còn rất trẻ.
Họ có gia đình đang chờ đợi.
Họ có những người thân yêu.
Họ cũng có những ước mơ giản dị của tuổi thanh xuân.
Có thể họ từng mong ngày chiến tranh kết thúc để trở về quê. Có thể họ từng mong được gặp lại mẹ, cha, anh chị em và bạn bè.
Nhưng họ đã không trở về.
Sự hy sinh của mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc trở thành một biểu tượng xúc động về tuổi trẻ Việt Nam trong chiến tranh.
Ngày nay, Khu di tích Ngã ba Đồng Lộc là nơi nhiều người đến thăm để tưởng nhớ các cô và những người đã hy sinh trên tuyến đường này.
Mỗi nén hương được thắp lên là một lời tri ân.
Mỗi câu chuyện được kể lại là một cách để thế hệ sau không quên quá khứ.
Mười cô gái Đồng Lộc đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường.
Còn thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình.
Chúng ta được đến trường, được học tập, được vui chơi và được ước mơ.
Vì vậy, cách tri ân tốt nhất không phải là nói những lời thật lớn lao.
Đó là sống thật tốt, học tập thật chăm chỉ, biết yêu thương, biết chia sẻ và có trách nhiệm với quê hương, đất nước.
Những cô gái năm xưa đã dùng tuổi xuân để góp phần bảo vệ Tổ quốc.
Thế hệ hôm nay hãy dùng tri thức, lòng nhân ái và trách nhiệm để xây dựng Tổ quốc.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng hình ảnh mười cô gái tuổi đôi mươi vẫn còn mãi.
Họ như những bông hoa đẹp của một thời hoa lửa – đã nở giữa gian khổ và để lại hương thơm cho các thế hệ mai sau.



