Anh hùng Lực lượng vũ trang

MƯỜI CÔ GÁI NGÃ BA ĐỒNG LỘC – TUỔI XUÂN HÓA BẤT TỬ

Hưng Yên09/01/2026Lưu Thị Hường (Trường CĐ Cơ điện và thủy lợi)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có những địa danh không chỉ được nhắc đến như điểm mốc địa lý, mà trở thành biểu tượng tinh thần của cả một thế hệ. Ngã ba Đồng Lộc là một nơi như thế. Ở đó, mười cô gái thanh niên xung phong tuổi mười tám, đôi mươi đã ngã xuống trong một buổi chiều mưa bom bão đạn, để lại cho hậu thế một câu chuyện bất tử về sự hy sinh, trách nhiệm và vẻ đẹp rực rỡ của tuổi trẻ Việt Nam.

Ngã ba Đồng Lộc nằm trên tuyến đường huyết mạch chi viện cho chiến trường miền Nam. Trong những năm chiến tranh ác liệt, nơi đây trở thành “tọa độ lửa”, hứng chịu hàng nghìn tấn bom đạn của kẻ thù với mục tiêu cắt đứt mạch máu giao thông của ta. Giữa mưa bom ấy, lực lượng thanh niên xung phong vẫn ngày đêm bám trụ, san lấp hố bom, thông đường cho xe ra tiền tuyến. Họ hiểu rằng, mỗi con đường được thông suốt là thêm một phần hy vọng cho chiến trường, thêm một bước tiến gần đến ngày hòa bình.

Mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc đều rất trẻ. Người lớn tuổi nhất cũng chỉ ngoài đôi mươi, người nhỏ tuổi nhất mới mười bảy, mười tám. Họ đến từ nhiều miền quê khác nhau, mang theo những ước mơ rất đỗi giản dị: người mong ngày hòa bình để trở về làm ruộng, người ước được đi học tiếp, người chỉ mong có một mái ấm nhỏ. Nhưng khi Tổ quốc cần, tất cả đã gác lại ước mơ riêng, khoác lên mình màu áo thanh niên xung phong và chọn con đường gian khổ nhất.

Cuộc sống nơi “tọa độ lửa” vô cùng khắc nghiệt. Ban ngày, bom đạn dội xuống không ngớt; ban đêm, các cô tranh thủ từng phút để lấp hố bom, kéo đá, mở đường. Bữa cơm vội vàng, giấc ngủ chập chờn trong hầm trú ẩn, nhưng tiếng cười, tiếng hát của các cô vẫn vang lên, xua tan phần nào sự khốc liệt của chiến tranh. Ở nơi cái chết cận kề, các cô vẫn giữ cho mình sự lạc quan, yêu đời và tinh thần đồng đội ấm áp.

Chiều ngày định mệnh ấy, khi nhiệm vụ san lấp hố bom vẫn chưa hoàn thành, mười cô gái tiếp tục bám trụ ngoài mặt đường. Một loạt bom bất ngờ trút xuống, cướp đi sinh mạng của tất cả. Sự hy sinh diễn ra quá nhanh, quá đau xót, khiến cả đơn vị và đồng đội bàng hoàng. Những chiếc cuốc, chiếc xẻng còn dang dở; bữa cơm chưa kịp ăn hết; những lá thư chưa kịp gửi về quê… tất cả dừng lại ở khoảnh khắc ấy.

Mười cô gái đã ra đi khi tuổi xuân còn nguyên vẹn. Họ chưa kịp sống trọn vẹn cho riêng mình, nhưng lại sống trọn vẹn cho Tổ quốc. Cái chết của họ không chỉ là mất mát của gia đình, mà là nỗi đau chung của cả dân tộc. Nhưng cũng chính từ sự hy sinh ấy, tinh thần bất khuất và ý chí kiên cường của thanh niên Việt Nam được khắc sâu hơn bao giờ hết.

Ngã ba Đồng Lộc sau này trở thành địa chỉ đỏ, nơi thế hệ sau tìm về để lắng nghe câu chuyện của những người con gái đã hóa thân vào đất mẹ. Đứng trước tượng đài mười cô gái, người ta không chỉ cúi đầu tưởng niệm, mà còn tự hỏi: điều gì đã khiến những con người trẻ tuổi ấy sẵn sàng chấp nhận hiểm nguy đến vậy? Câu trả lời nằm ở lòng yêu nước, ở ý thức trách nhiệm và ở niềm tin sắt son vào ngày chiến thắng.

Mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc không phải là những người hùng theo nghĩa ồn ào. Họ không cầm súng xông pha trận mạc, không có những chiến công được ghi bằng con số. Nhưng sự hy sinh thầm lặng của họ đã góp phần làm nên những chiến thắng lớn lao. Họ đại diện cho hàng vạn thanh niên xung phong khác – những người sẵn sàng lấy thân mình giữ vững con đường ra tiền tuyến.

Câu chuyện về mười cô gái cũng nhắc nhở chúng ta rằng, vẻ đẹp của tuổi trẻ không chỉ nằm ở ước mơ cá nhân, mà còn ở khả năng dấn thân vì cộng đồng. Trong chiến tranh, họ đã chọn hy sinh để bảo vệ con đường của Tổ quốc. Trong thời bình, tinh thần ấy vẫn cần được tiếp nối bằng những hành động cụ thể: học tập nghiêm túc, lao động sáng tạo, sống có trách nhiệm và biết sẻ chia.

👉 Giá trị răn dạy cho thế hệ trẻ hôm nay:
Từ mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc, người trẻ học được rằng: trách nhiệm với Tổ quốc đôi khi bắt đầu từ những công việc thầm lặng nhất; tuổi trẻ chỉ thật sự rực rỡ khi biết sống vì điều lớn hơn bản thân; và sự hy sinh, dù không ồn ào, vẫn có thể làm nên lịch sử. Trong thời bình, học theo các cô không phải là đối mặt với bom đạn, mà là sống có kỷ luật, có trách nhiệm, dám đảm nhận việc khó và không thờ ơ trước lợi ích chung của xã hội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn