Mười cô gái ở ngã ba Đồng Lộc
Câu chuyện kể về mười nữ thanh niên xung phong làm nhiệm vụ san lấp hố bom, giữ thông đường tại Ngã ba Đồng Lộc trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Dù tuổi đời còn rất trẻ, các chị vẫn dũng cảm chiến đấu và hy sinh vì Tổ quốc
Những năm 1968, Ngã ba Đồng Lộc ở Hà Tĩnh là tuyến giao thông quan trọng nối hậu phương miền Bắc với chiến trường miền Nam. Vì vậy, nơi đây liên tục bị máy bay Mỹ đánh phá dữ dội nhằm cắt đứt đường tiếp viện.
Giữa mưa bom bão đạn, tiểu đội mười cô gái thanh niên xung phong do Võ Thị Tần làm tiểu đội trưởng vẫn ngày đêm làm nhiệm vụ. Công việc của các chị là san lấp hố bom, dẫn đường cho xe ra tiền tuyến và đảm bảo giao thông luôn thông suốt.
Ban ngày bom nổ rung chuyển cả núi đồi, ban đêm các chị tranh thủ sửa đường dưới ánh đèn dầu nhỏ bé. Có hôm vừa lấp xong hố bom, máy bay địch lại quay trở lại ném bom tiếp. Dù mệt mỏi và nguy hiểm, không ai rời vị trí.
Trước một trận bom lớn, Võ Thị Tần vẫn động viên đồng đội:
“Tim có thể ngừng đập nhưng đường không thể tắc.”
Câu nói ấy trở thành biểu tượng cho ý chí kiên cường của tuổi trẻ Việt Nam thời chiến.
Ngày 24 tháng 7 năm 1968, trong lúc đang làm nhiệm vụ, một loạt bom bất ngờ trút xuống khu vực trú ẩn. Cả mười cô gái đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Sự hy sinh của các chị khiến đồng bào cả nước vô cùng xúc động. Hình ảnh mười cô gái ở Ngã ba Đồng Lộc đã trở thành biểu tượng đẹp của lòng yêu nước, tinh thần dũng cảm và sự cống hiến của thế hệ trẻ Việt Nam trong thời hoa lửa.



