Mười cô gái thanh niên xung phong tại Ngã ba Đồng Lộc kính yêu!
Mười cô gái thanh niên xung phong tại Ngã ba Đồng Lộc kính yêu!
Tháng Bảy về, trong không khí thiêng liêng của những ngày cả nước hướng về kỷ niệm Ngày Thương binh - Liệt sĩ 27/7, thế hệ trẻ hôm nay lại lắng lòng tưởng nhớ và tri ân những người đã hy sinh tuổi xuân cho nền độc lập, tự do của Tổ quốc. Giữa biết bao câu chuyện đẹp của một thời hoa lửa, câu chuyện về mười cô gái thanh niên xung phong tại Ngã ba Đồng Lộc luôn khiến trái tim tôi xúc động nghẹn ngào.
Hôm nay, với tất cả lòng biết ơn của một đoàn viên thanh niên thế hệ hôm nay, tôi viết những dòng thư này để gửi đến các cô – những người con gái kiên cường đã sống một tuổi thanh xuân đẹp nhất, rực rỡ nhất vì quê hương, đất nước.
Các cô thân mến!
Chiến tranh đã lùi xa, những con đường năm xưa giờ đã xanh màu sự sống, nhưng Ngã ba Đồng Lộc vẫn mãi là nơi ghi dấu một câu chuyện bất tử về lòng yêu nước và sự hy sinh. Nơi ấy từng là điểm giao thông quan trọng trên tuyến đường Trường Sơn, nơi hàng ngày phải hứng chịu biết bao trận bom ác liệt của kẻ thù. Trong mưa bom, bão đạn, những cô gái thanh niên xung phong tuổi đời còn rất trẻ vẫn ngày đêm bám trụ, mở đường, san lấp hố bom để những chuyến xe ra tiền tuyến được an toàn.
Các cô đã chọn cho mình một nhiệm vụ bình dị nhưng vô cùng cao cả. Không có tiếng súng trong tay, không đứng nơi chiến trường khốc liệt, nhưng từng nhát cuốc, từng bước chân của các cô đã góp phần làm nên sức mạnh của dân tộc. Các cô đã biến tuổi trẻ của mình thành những bông hoa đẹp nhất giữa bom đạn chiến tranh.
Ngày 24 tháng 7 năm 1968 là một ngày không thể nào quên trong lịch sử. Một trận bom dữ dội đã cướp đi sự sống của mười cô gái thanh niên xung phong khi các cô đang làm nhiệm vụ. Mười con người, mười cuộc đời, mười ước mơ tuổi trẻ đã dừng lại ở tuổi đẹp nhất. Nhưng sự hy sinh ấy không bao giờ mất đi, bởi các cô đã hóa thành những tượng đài bất tử trong lòng dân tộc.
Tôi luôn xúc động khi nghĩ về khoảnh khắc ấy. Giữa tiếng bom rung chuyển đất trời, các cô vẫn kiên cường làm nhiệm vụ. Các cô không chỉ để lại cho Tổ quốc một con đường được nối dài mà còn để lại một bài học lớn về lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và tình yêu quê hương.
Thế hệ chúng tôi hôm nay được sống trong hòa bình, được học tập, được trưởng thành dưới bầu trời bình yên, được thực hiện những ước mơ của tuổi trẻ. Thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng phía sau những ngày tháng bình yên ấy là biết bao sự hy sinh thầm lặng của các anh hùng, liệt sĩ. Trong đó, mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc mãi là biểu tượng đẹp của tuổi trẻ Việt Nam.
Các cô ơi!
Chúng tôi không được sống trong những năm tháng chiến tranh gian khổ ấy, nhưng chúng cháu được nghe, được học và được cảm nhận những câu chuyện thời hoa lửa qua từng trang sách, từng bài học lịch sử. Mỗi câu chuyện về các cô là một ngọn lửa truyền cảm hứng để tuổi trẻ hôm nay biết sống có lý tưởng, có trách nhiệm hơn.
Là đoàn viên thanh niên, thế hệ hôm nay nguyện tiếp nối truyền thống của thế hệ đi trước bằng những việc làm thiết thực: chăm chỉ học tập, rèn luyện đạo đức, sống có ích cho cộng đồng, góp sức xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp. Đó chính là cách để bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc nhất đối với sự hy sinh của các cô.
Mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc đã nằm lại giữa tuổi thanh xuân, nhưng tên tuổi các cô sẽ mãi xanh trong lịch sử dân tộc. Các cô là những đóa hoa bất tử giữa đất trời Việt Nam, là niềm tự hào của bao thế hệ trẻ hôm nay.
Tuổi trẻ Việt Nam hôm nay sẽ mãi ghi nhớ:
“Có một thời hoa lửa đã đi qua,
Có những con người đã hóa thành bất tử.”



