Anh hùng Lực lượng vũ trang

Mười cô gái và khúc cua định mệnh

Câu chuyện về Ngã ba Đồng Lộc – nơi mười nữ thanh niên xung phong đã hy sinh khi làm nhiệm vụ, qua lời kể của người đồng đội trực tiếp chứng kiến những ngày tháng ấy.

Lâm Đồng17/07/2026K' Bùi Thanh Nhã (xã Bảo Lâm 5)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm 1968, Ngã ba Đồng Lộc là một trong những điểm nóng ác liệt nhất trên tuyến chi viện cho chiến trường miền Nam. Đây là “yết hầu giao thông” mà nếu bị cắt đứt, hàng nghìn chuyến xe sẽ không thể tiếp tục hành trình.

La Thị Tám khi đó là một nữ thanh niên xung phong trẻ tuổi, được giao nhiệm vụ đứng trên cao điểm để quan sát và đếm bom rơi, báo hiệu cho đơn vị kịp thời xử lý. Công việc ấy đồng nghĩa với việc mỗi ngày chị phải đối diện trực tiếp với máy bay và bom đạn.

Mỗi khi còi báo động vang lên, Tám lập tức lao lên điểm quan sát. Máy bay gầm rú, bom trút xuống như mưa. Chị phải căng mắt nhìn, ghi nhớ từng vị trí bom rơi, rồi sau đó báo lại để đồng đội nhanh chóng san lấp hố bom, đảm bảo đường thông.

Có những ngày, chị đếm được hàng trăm quả bom. Mỗi lần bom nổ, đất đá bắn tung lên, khói bụi mù mịt. Có lúc sức ép khiến chị choáng váng, tai ù đi, nhưng khi tỉnh lại, việc đầu tiên vẫn là tiếp tục quan sát.

Dưới chân cao điểm của chị là tổ của mười cô gái thanh niên xung phong – những người trực tiếp san lấp hố bom, dẫn đường cho xe qua. Họ còn rất trẻ, người lớn nhất mới ngoài hai mươi. Giữa bom đạn, họ vẫn cười, vẫn hát, vẫn gọi nhau bằng những cái tên thân mật như trong một gia đình.

La Thị Tám nhớ rõ một buổi chiều định mệnh. Sau nhiều đợt đánh phá, con đường lại bị cày xới. Mười cô gái nhanh chóng lao ra làm nhiệm vụ. Họ làm việc khẩn trương, tranh thủ từng phút trước khi máy bay quay lại.

Rồi bất ngờ, một loạt bom nữa dội xuống.

Từ trên cao, Tám chỉ kịp hét lên cảnh báo, nhưng tất cả diễn ra quá nhanh. Một quả bom rơi trúng khu vực các cô đang làm việc. Tiếng nổ vang lên xé toạc không gian. Đất đá phủ kín cả một vùng.

Khi khói bụi tan dần, Tám lao xuống. Trước mắt chị là một cảnh tượng không thể nào quên. Mười cô gái – những người vừa cười nói cách đó ít phút – đã nằm lại mãi mãi.

Không có thời gian để gục ngã, đơn vị của chị phải nén đau thương, tiếp tục công việc. Con đường phải được thông, xe vẫn phải đi. Nhưng trong lòng mỗi người, nỗi mất mát ấy không bao giờ nguôi.

Sau này, mỗi lần nhớ lại, La Thị Tám vẫn day dứt. Chị tự hỏi liệu mình có thể làm gì khác không. Nhưng rồi chị hiểu rằng, trong chiến tranh, có những hy sinh là không thể tránh khỏi.

Ngã ba Đồng Lộc hôm nay đã yên bình. Cỏ cây xanh trở lại, không còn tiếng bom rơi. Nhưng dưới lòng đất ấy, vẫn là nơi yên nghỉ của mười cô gái thanh xuân. Và trong ký ức của La Thị Tám, họ mãi mãi là những người đồng đội trẻ trung, dũng cảm – những bông hoa đã nở rực rỡ rồi lặng lẽ hóa thành bất tử.

Câu chuyện của họ không chỉ là một mất mát, mà còn là biểu tượng của sự hy sinh vì Tổ quốc, để những con đường được nối dài, và đất nước được thống nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn