Bài viết

Mười đóa cúc bất tử bên Ngã ba Đồng Lộc

Gia Lai03/07/2026Chi đoàn 61 (Đoàn phường Quy Nhơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

​Trong lịch sử kháng chiến chống Mỹ cứu nước, nếu có một nơi nào mà mỗi nắm đất đều thấm đẫm máu và lý tưởng của tuổi trẻ, thì đó chính là Ngã ba Đồng Lộc. Thời gian có thể trôi đi, những hố bom năm xưa đã được khỏa lấp bởi màu xanh của sự sống, nhưng ký ức về một “thời hoa lửa” với hình ảnh mười cô gái thanh niên xung phong anh dũng vẫn luôn là một bản hùng ca bất tử trong lòng dân tộc.

​Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) những năm 1968 được mệnh danh là “tọa độ chết”. Đây là mạch máu giao thông độc đạo, nơi trung chuyển hàng hóa, vũ khí từ miền Bắc vào chiến trường miền Nam. Để chặt đứt mạch máu này, đế quốc Mỹ đã điên cuồng ném xuống đây hàng vạn quả bom các loại. Giữa mưa bom bão đạn, có một tiểu đội gồm mười cô gái trẻ thuộc Tiểu đội 4, Đại đội 552, Tổng đội Thanh niên xung phong tỉnh Hà Tĩnh đã kiên cường bám trụ với khẩu hiệu: “Máu có thể chảy, tim có thể ngừng đập, nhưng mạch máu giao thông không bao giờ được tắc”.

​Tiểu đội trưởng Võ Thị Tần cùng chín người đồng đội: Cúc, Xuân, Hà, Hường, Hợi, Rạng, Xuân, Ninh và Hường – mười cô gái, mười đóa hoa đang độ tuổi xuân thì đẹp nhất. Các chị đến từ những vùng quê khác nhau, mang theo những ước mơ giản dị của người thiếu nữ: có người còn dở dang lá thư gửi mẹ, có người chưa kịp có một mối tình đầu, có người vẫn ao ước một ngày hòa bình được cắp sách đến trường. Nhưng trước tiếng gọi của Tổ quốc, các chị đã gác lại tất cả để dấn thân vào nơi hiểm nguy nhất.

​Nhiệm vụ của các chị là quan sát máy bay địch, đánh dấu những quả bom chưa nổ và san lấp hố bom ngay sau khi địch vừa dứt đợt oanh tạc. Ngày 24 tháng 7 năm 1968, một ngày định mệnh, khi các chị đang gấp rút san lấp hố bom để thông đường cho đoàn xe ra tiền tuyến, một trận bom tàn khốc đã ập xuống. Đất đá rung chuyển, khói bụi mịt mù đã vùi lấp cả mười người thiếu nữ ấy vào lòng đất mẹ. Khi đồng đội đào bới tìm kiếm, các chị vẫn nằm đó, người còn cầm chiếc xẻng, người vẫn giữ chặt tay lái, ra đi khi tuổi đời mới chỉ mười tám, đôi mươi.

​Sự hy sinh của mười cô gái Đồng Lộc không chỉ là một sự mất mát, mà đã trở thành biểu tượng thiêng liêng cho ý chí quật cường của thế hệ trẻ Việt Nam. Các chị ngã xuống để con đường được sống, để những chuyến xe chở nhu yếu phẩm, đạn dược được bình an vào Nam, góp phần làm nên ngày đại thắng. Hình ảnh mười đóa hoa trắng giữa ngàn hố bom đã hóa thành mây trắng, thành gió ngàn, bay mãi trong không gian và thời gian.

​Ngày hôm nay, khi chúng ta – những đoàn viên thanh niên thế hệ VHK46 – được sống trong hòa bình, được học tập và rèn luyện dưới bầu trời xanh không bóng giặc, câu chuyện về Ngã ba Đồng Lộc vẫn luôn là một bài học sâu sắc về lòng biết ơn. Nhìn vào tấm gương của các chị, chúng ta thấu hiểu rằng cái giá của độc lập, tự do không bao giờ là rẻ. Nó được đánh đổi bằng thanh xuân, bằng xương máu của những người đi trước.

​Khép lại những trang sử vàng về một “thời hoa lửa”, mỗi chúng ta cần tự hỏi bản thân đã và đang làm gì để xứng đáng với sự hy sinh ấy? Câu trả lời nằm ở ý chí vươn lên, ở tinh thần xung kích, tình nguyện và khát vọng cống hiến cho một Việt Nam hùng cường. Mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc sẽ mãi là những đóa cúc trắng ngát hương, tiếp thêm lửa cho trái tim thanh niên hôm nay trên hành trình xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn