Bài viết

MƯỜI ĐÓA HOA BẤT TỬ NGÃ BA ĐỒNG LỘC (24/07/1968) – HUYỀN THOẠI TUỔI HAI MƯƠI NƠI TỌA ĐỘ LỬA

Tháng Bảy không chỉ có nắng gắt, mà còn từng nhuốm đỏ màu máu của 10 cô gái đã ngã xuống ở tuổi đôi mươi.

22/08/2026xã Cư M'ta (Xã Cư M'ta)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
MƯỜI ĐÓA HOA BẤT TỬ NGÃ BA ĐỒNG LỘC (24/07/1968) – HUYỀN THOẠI TUỔI HAI MƯƠI NƠI TỌA ĐỘ LỬA

MƯỜI ĐÓA HOA BẤT TỬ NGÃ BA ĐỒNG LỘC (24/07/1968) – HUYỀN THOẠI TUỔI HAI MƯƠI NƠI TỌA ĐỘ LỬA

 

Tháng Bảy không chỉ có nắng gắt, mà còn từng nhuốm đỏ màu máu của 10 cô gái đã ngã xuống ở tuổi đôi mươi.

Ngược dòng thời gian về một "tọa độ chết" – nơi mười cô gái thanh niên xung phong đã lấy tuổi thanh xuân và thân xác mình để vá đường, nối mạch máu giao thông cho tiền tuyến. Hãy cùng thắp một nén tâm nhang hướng về Ngã ba Đồng Lộc, để thấy cái giá của hòa bình đắt đỏ đến nhường nào.

Ngã ba Đồng Lộc năm ấy được gọi là "toạ độ chết" bởi cứ mỗi m2 ở đây đã hứng chịu trên 3 quả bom tấn. Đây là mạch máu giao thông quan trọng bậc nhất, nơi đế quốc Mỹ trút xuống hàng vạn tấn bom mìn nhằm cắt đứt tuyến đường chi viện cho miền Nam. Chỉ riêng 240 ngày đêm từ tháng 4 đến tháng 10 năm 1968, Mỹ đã đánh phá 2.000 lần và gần 50.000 quả bom các loại. Kẻ thù TÀN ĐỘC dùng đủ loại vũ khí hủy diệt, cày xới nát từng tấc đất. Thế nhưng, cứ sau mỗi trận bom, mười cô gái lại mang cuốc xẻng lao ra mặt đường. Tiếng hát át tiếng bom, họ đào đất, san lấp hố bom, hướng dẫn xe qua lại. Máu và mồ hôi của họ đã đổ xuống để những đoàn xe không một phút tắc nghẽn, giữ vững nhịp đập của tiền tuyến.

BUỔI CHIỀU ĐỎ RỰC, VÙI LẤP THANH XUÂN

Khoảng 16h00 ngày 24/07/1968, một trận bom khốc liệt lại giáng xuống Ngã ba Đồng Lộc. Tiểu đội 4 đang hối hả san lấp hố bom thì máy bay địch bất ngờ quay lại trút oán thù. MỘT QUẢ BOM TÀN ÁC ĐÃ RƠI TRÚNG MIỆNG HẦM CHỮ A, NƠI MƯỜI CÔ GÁI VỪA CHẠY VÀO TRÚ ẨN. Tiếng nổ chát chúa xé toạc bầu trời. Đất đá ầm ầm sụp xuống. CẢ MƯỜI CÔ GÁI BỊ VÙI LẤP SÂU TRONG LÒNG ĐẤT, THỊT XƯƠNG TRỘN LẪN CÙNG ĐẤT ĐÁ ĐỒNG LỘC.

Khi đồng đội gạt nước mắt cào đất tìm kiếm, cõi lòng ai nấy đều QUẶN THẮT, vỡ vụn. Thi hài của chị Hồ Thị Cúc phải mất đến ba ngày sau mới được tìm thấy, xót xa thay chị hy sinh trong tư thế ngồi cầm cuốc, MƯỜI ĐẦU NGÓN TAY RƯỚM MÁU VÌ BỚI ĐẤT TÌM ĐƯỜNG SỐNG TRONG VÔ VỌNG. SỰ HY SINH TỘT CÙNG ấy đã hóa thành một nỗi đau rúng động cả dân tộc.

Mười cô gái đã ra đi, nhưng tên tuổi của Tần, Cúc, Hợi, Rạng, Xuân, Xanh, Nhỏ, Hà, Hường, Mỹ đã trở thành đài hoa bất tử. Tổ quốc ghi công, lịch sử khắc tên, các chị đã được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Sự hy sinh của các chị là bản anh hùng ca bất diệt về lòng yêu nước, là ngọn lửa soi đường cho biết bao thế hệ vững bước.

Tháng 7 nghiêng mình trước anh linh các chị. Máu xương của mười đóa hoa Đồng Lộc đã hòa vào đất mẹ, để ngày nay những tuyến đường lại trải dài thênh thang, bình yên. Thế hệ trẻ hôm nay xin khắc cốt ghi tâm cái giá của hòa bình, nguyện sống xứng đáng với những gì thế hệ đi trước đã đổ máu gìn giữ.

 

image.png

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn