Người có công giúp đỡ cách mạng

MƯỜI ĐÓA HOA BẤT TỬ NGÃ BA ĐỒNG LỘC – BẢN HÙNG CA VỀ TUỔI 20 NẰM LẠI NƠI ĐẠI NGÀN

Nếu có một nơi mà mỗi tấc đất đều thấm đượm máu và nước mắt của tuổi thanh xuân, thì đó chính là Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh). Trong những năm tháng chống Mỹ ác liệt, nơi đây được ví như "cổ họng" nối liền hậu phương miền Bắc với chiến trường miền Nam. Hàng ngàn tấn bom đạn đã trút xuống mảnh đất nhỏ bé này nhằm chặt đứt tuyến đường huyết mạch. Và chính tại "tọa độ chết" ấy, câu chuyện về 10 cô gái Thanh niên xung phong thuộc Tiểu đội 4, Cụm 552 đã trở thành một huyền thoại bi tráng, khiến cả thế giới phải nghiêng mình xúc động.

Hà Tĩnh15/08/2026Xã Tân Kỳ (Đoàn xã Tân Kỳ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ là ai? Họ là Võ Thị Tần (24 tuổi - Tiểu đội trưởng), Hồ Thị Cúc (24 tuổi - Tiểu đội phó), Võ Thị Nhỡ, Nguyễn Thị Xuân, Dương Thị Xuân, Trần Thị Hường, Hà Thị Tấn, Nguyễn Thị Nhỏ, Võ Thị Hà (mới 17 tuổi) và Trần Thị Cốt. Ở độ tuổi đẹp nhất của đời người, khi đáng lẽ ra được sống trong tình yêu thương và ước mơ tương lai, các chị đã gác lại tất cả để dấn thân vào nơi khốc liệt nhất.

Công việc của các chị là san lấp hố bom, rà phá bom mìn, dẫn đường cho những đoàn xe cướp đường ra tiền tuyến. Mồ hôi hòa lẫn bụi đường, tóc khét mùi thuốc nổ, nhưng trên môi họ vẫn luôn nở nụ cười rạng rỡ. Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968, một trận bão bom kinh hoàng đã trút xuống đoạn đường Tiểu đội 4 đang làm nhiệm vụ. Một quả bom nổ cận kề đã vùi lấp cả 10 cô gái trẻ.

Đồng đội đào xới trong nước mắt nghẹn ngào. Họ tìm thấy 9 chị nằm cạnh nhau, thân thể vẫn còn ấm nhưng nhịp tim đã ngừng đập. Riêng chị Hồ Thị Cúc, phải đến 3 ngày sau đồng đội mới tìm thấy chị nằm sâu trong lòng đất, tay vẫn ôm chặt chiếc xẻng xúc đất. Bài thơ "Cúc ơi" của nhà thơ Yến Thanh ra đời trong những giờ phút tìm kiếm đau thương ấy đã đi vào lịch sử như một tiếng khóc xé lòng cho những tuổi xuân nằm lại.

10 cô gái Ngã ba Đồng Lộc ra đi khi chưa ai kịp lập gia đình, chưa ai kịp sống trọn vẹn một tình yêu lứa đôi. Nhưng sự hy sinh của các chị đã hóa thành bất tử. Các chị không chết, các chị chỉ đang ngủ một giấc ngủ dài trong lòng đất mẹ bao la, để những con đường chiến lược được thông suốt, để đất nước được ngày bùng sáng hòa bình.

Đọc lại câu chuyện của 10 chị, không một ai có thể ngăn được giọt nước mắt xót thương và lòng kính trọng vô bờ. Sự hy sinh ấy là lời nhắc nhở thiêng liêng nhất cho thế hệ trẻ hôm nay về giá trị của hai chữ "Độc Lập" và trách nhiệm sống sao cho xứng đáng với những đóa hoa bất tử ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn