Bài viết

Mười đóa hoa bất tử ngã xuống bên ngã ba Đồng Lộc

Hà Tĩnh06/08/2026Đoàn cơ sở trường THPT Hồng Ngự 3 (Xã Thường Phước)6 lượt xem0 lượt chia sẻ
Mười đóa hoa bất tử ngã xuống bên ngã ba Đồng Lộc

BÀI THAM GIA HOẠT ĐỘNG “CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA”

Họ và tên:Nguyễn Chí Bảo

Chi đoàn:10A1

Trường:THPT Hồng Ngự 3

Mười đóa hoa bất tử ngã xuống bên ngã ba Đồng Lộc

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện về một “thời hoa lửa” anh dũng của thế hệ cha anh vẫn luôn là ngọn lửa sưởi ấm và dẫn đường cho thế hệ trẻ hôm nay. Trong số những trang sử vàng chói lọi của dân tộc, câu chuyện về 10 cô gái thanh niên xung phong tại Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) luôn khiến tôi vô cùng xúc động và cảm phục mỗi khi nhắc đến.

Ngã ba Đồng Lộc những năm tháng kháng chiến chống Mỹ được ví như “tọa độ chết” – là mạch máu giao thông huyết mạch nối liền hậu phương miền Bắc với tiền tuyến miền Nam. Để cắt đứt mạch máu này, đế quốc Mỹ đã trút xuống đây hàng vạn tấn bom đạn.

Tại chiến trường khốc liệt đó, Tiểu đội 4 thuộc Đại đội 552, Tổng đội 55 Thanh niên xung phong tỉnh Hà Tĩnh do chị Võ Thị Tần làm Tiểu đội trưởng được giao nhiệm vụ chốt giữ, san lấp hố bom sau mỗi trận oanh tạc để xe ta nhanh chóng qua sông, thông đường ra tiền tuyến. Tiểu đội gồm 10 cô gái tuổi đời còn rất trẻ, chỉ từ 17 đến 24 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người.

image.png

Chiều ngày 24/7/1968, một ngày như bao ngày khác, các chị nhận lệnh ra sát đường chiến đấu để san lấp hố bom. Đến khoảng 16 giờ 30 phút, trận bom thứ 15 trong ngày dội xuống. Một quả bom định mệnh đã rơi trúng sát hầm nơi các chị đang tránh trú. Cả trận địa lặng đi. Đồng đội lao đến đào bới, gọi tên từng người trong nước mắt nghẹn ngào, nhưng mặt đất chỉ trả lại sự im lặng đầy đau thương. Cả 10

chị đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn quá trẻ, khi mái tóc còn xanh và những hoài bão thanh xuân vẫn còn dang dở.

Các chị ra đi, nhưng tinh thần “sống bám cầu bám đường, chết kiên cường dũng cảm” của mười đóa hoa Đồng Lộc đã trở thành biểu tượng bất tử của chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Sự hy sinh của các chị là minh chứng hùng hồn cho tinh thần yêu nước, sẵn sàng hiến dâng tất cả vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Nằm lại giữa đất mẹ bao la, các chị không hề mất đi. Câu chuyện của các chị sẽ mãi là “câu chuyện thời hoa lửa” truyền lửa cho thế hệ đoàn viên, thanh niên chúng tôi hôm nay. Là thế hệ đi sau được sống trong hòa bình, tôi tự hứa sẽ luôn nỗ lực học tập, rèn luyện đạo đức để xứng đáng với những giọt máu đào mà thế hệ cha anh đã ngã xuống vì bình yên của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn