Cựu Thanh niên xung phong

Mười đóa hoa bất tử nơi “tọa độ lửa” Ngã ba Đồng Lộc

Đắk Lắk25/07/2026Đoàn xã Cẩm Khê (Đoàn xã Cẩm Khê)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mười đóa hoa bất tử nơi “tọa độ lửa” Ngã ba Đồng Lộc

Giữa những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Ngã ba Đồng Lộc (huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh) đã trở thành biểu tượng bất tử của chủ nghĩa anh hùng cách mạng, nơi ghi dấu sự hy sinh cao cả của những người con tuổi đôi mươi vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Trong đó, sự hy sinh của 10 nữ thanh niên xung phong thuộc Tiểu đội 4, Đại đội 552, Đội 55 Tổng đội Thanh niên xung phong Hà Tĩnh vào chiều ngày 24/7/1968 đã trở thành bản anh hùng ca lay động lòng người, là biểu tượng sáng ngời của tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường và khát vọng cống hiến của thế hệ trẻ Việt Nam.

Ngã ba Đồng Lộc – trọng điểm giao thông giữa mưa bom, bão đạn

Năm 1968, sau khi Tổng thống Mỹ tuyên bố ngừng ném bom từ vĩ tuyến 20 trở ra, quân đội Mỹ chuyển hướng tập trung đánh phá ác liệt các tuyến giao thông huyết mạch ở miền Bắc nhằm ngăn chặn sự chi viện cho chiến trường miền Nam. Trong đó, Quốc lộ 15A qua Hà Tĩnh, đặc biệt là khu vực Ngã ba Đồng Lộc, trở thành một trong những trọng điểm đánh phá khốc liệt nhất.

Nhận định được âm mưu của địch, tỉnh Hà Tĩnh đã huy động hàng nghìn cán bộ, chiến sĩ thuộc các lực lượng pháo cao xạ, công binh, giao thông vận tải, lái xe và thanh niên xung phong về đây làm nhiệm vụ giữ vững mạch máu giao thông. Ngã ba Đồng Lộc khi ấy chỉ là một cung đường nhỏ nhưng lại có vị trí đặc biệt quan trọng, là nơi các đoàn xe vận tải phải đi qua để chi viện cho chiến trường.

Trong suốt 214 ngày đêm từ ngày 1/4 đến 31/10/1968, nơi đây phải hứng chịu hàng chục nghìn tấn bom đạn của máy bay Mỹ. Địch sử dụng nhiều loại bom phá, bom sát thương, bom bi, bom từ trường, bom nổ chậm nhằm biến Đồng Lộc thành “túi bom”, quyết cắt đứt tuyến đường vận chuyển chiến lược.

Giữa mảnh đất đầy hiểm nguy ấy, những nữ thanh niên xung phong vẫn ngày đêm bám trụ, san lấp hố bom, sửa đường, đảm bảo cho từng chuyến xe ra tiền tuyến. Họ hiểu rằng mỗi phút chậm trễ có thể ảnh hưởng đến chiến trường, đến sự sống còn của đồng đội nơi tuyến lửa. Vì vậy, dù đối mặt với hiểm nguy, họ vẫn kiên cường hoàn thành nhiệm vụ.

Khoảnh khắc bi tráng của Tiểu đội 4

Tiểu đội 4 thuộc Đại đội 552 do chị Võ Thị Tần làm Tiểu đội trưởng là một trong những đơn vị trực tiếp làm nhiệm vụ tại khu vực trọng điểm Ngã ba Đồng Lộc. Những cô gái tuổi đời còn rất trẻ, phần lớn mới ngoài đôi mươi, đã quen với tiếng bom rơi, với những lần đối mặt giữa sự sống và cái chết.

Ngày 24/7/1968, tình hình giao thông tại Đồng Lộc trở nên cấp bách khi hàng chục xe chở nhiên liệu đang chờ thông tuyến để tiếp tục hành quân vào chiến trường. Nhận lệnh làm thêm ban ngày, Tiểu đội 4 nhanh chóng ra mặt đường san lấp hố bom, đào hầm trú ẩn để bảo đảm giao thông.

Khoảng 14 giờ cùng ngày, 10 cô gái trong Tiểu đội 4 có mặt tại khu vực chân núi Trọ Voi. Sau khi hoàn thành việc đào hầm trú ẩn và san lấp hố bom, các chị tiếp tục nghỉ ngơi, chờ thực hiện nhiệm vụ tiếp theo.

Khoảng 16 giờ, một tốp máy bay Mỹ bất ngờ quay trở lại. Nhận thấy nguy hiểm, chị Võ Thị Tần nhanh chóng chỉ huy đồng đội xuống hầm tránh bom. Một quả bom Mỹ đã trút xuống đúng vị trí các chị đang làm nhiệm vụ.

Sau tiếng bom dữ dội, đồng đội và lực lượng cứu hộ lập tức lao vào tìm kiếm. Trong khói bom và đất đá vùi lấp, họ không tìm thấy bóng dáng những cô gái Tiểu đội 4. Sau nhiều giờ đào bới trong nước mắt, từng thi thể lần lượt được tìm thấy.

Chín cô gái gồm Võ Thị Tần, Nguyễn Thị Xuân, Nguyễn Thị Nhỏ, Võ Thị Hà, Trần Thị Rạng, Trần Thị Hường, Dương Thị Xuân, Võ Thị Hợi và Hà Thị Xanh đã anh dũng hy sinh. Riêng Tiểu đội phó Hồ Thị Cúc vẫn chưa được tìm thấy trong đêm hôm đó.

Những ngày sau, đồng đội tiếp tục đào tìm bằng tay để đưa chị Cúc trở về với đồng đội. Sáng ngày 26/7/1968, thi thể chị được tìm thấy trong căn hầm cá nhân do chính chị đào trước đó. Hình ảnh người nữ thanh niên xung phong vẫn còn chiếc cuốc bên mình đã khiến tất cả những người chứng kiến không cầm được nước mắt.

Bất tử cùng thời gian

Sự hy sinh của 10 nữ thanh niên xung phong Ngã ba Đồng Lộc đã trở thành biểu tượng cao đẹp của lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và ý chí quyết tâm bảo vệ Tổ quốc. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng lý tưởng sống và sự cống hiến của họ đã vượt qua giới hạn của thời gian, trở thành nguồn cảm hứng cho nhiều thế hệ mai sau.

Nhà thơ Phạm Tiến Duật từng viết về những cô gái thanh niên xung phong trên tuyến lửa với hình ảnh đầy xúc động:

“Áo em hình như trắng nhất”

Đó không chỉ là màu áo thanh niên xung phong đã bạc đi vì nắng gió, bụi đường, mà còn là biểu tượng của sự trong sáng, lòng dũng cảm và vẻ đẹp tâm hồn của thế hệ trẻ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, Ngã ba Đồng Lộc hôm nay đã hồi sinh với những rừng thông xanh, những con đường rộng mở và cuộc sống thanh bình. Nhưng câu chuyện về 10 cô gái năm xưa vẫn mãi được nhắc nhớ như một bản hùng ca bất tử.

Mười đóa hoa ấy đã nằm lại trên mảnh đất Đồng Lộc, nhưng tuổi xuân, lý tưởng và sự hy sinh của họ vẫn sống mãi trong lòng dân tộc. Đó là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay về trách nhiệm gìn giữ hòa bình, trân trọng độc lập, tự do và tiếp tục xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn