MƯỜI ĐÓA HOA BẤT TỬ Ở NGÃ BA ĐỒNG LỘC
MƯỜI ĐÓA HOA GIỮA NGÃ BA ĐỒNG LỘC
Tháng 7 năm 1968, chiến tranh đang diễn ra ác liệt. Ngã ba Đồng Lộc – một con đường nhỏ giữa miền quê Hà Tĩnh – trở thành tuyến giao thông đặc biệt quan trọng. Ngày đêm, bom đạn trút xuống, mặt đường liên tục bị cày xới. Những đoàn xe ra tiền tuyến muốn đi qua đều phải nhờ những người thanh niên xung phong san lấp hố bom, giữ cho con đường không bị đứt đoạn.
Giữa nơi mưa bom bão đạn ấy có mười cô gái thanh niên xung phong tuổi đời còn rất trẻ. Họ là Võ Thị Tần, Nguyễn Thị Xuân, Nguyễn Thị Nhỏ, Nguyễn Thị Hường, Dương Thị Xuân, Trần Thị Hường, Nguyễn Thị Xanh, Võ Thị Hà, Nguyễn Thị Rạng và Vũ Thị Tâm. Mỗi người một quê, một hoàn cảnh, nhưng họ có chung một lời thề: còn người còn đường, còn đường là còn trận địa.
Buổi sáng hôm ấy, trời Đồng Lộc xanh đến lạ. Sau một đêm bom, mặt đất đầy những hố sâu. Mười cô gái lại nhanh chóng cầm cuốc, xẻng, lao ra mặt đường. Tiếng nói cười vẫn vang lên giữa khói bom.
– Các chị ơi, hôm nay nhất định phải thông đường nhé!
Một cô gái vừa xúc đất vừa cười. Không ai biết rằng đó có thể là những phút cuối cùng của tuổi thanh xuân.
Bỗng từ xa vọng lại tiếng máy bay.
Tiếng bom ngày một gần.
Mặt đất rung chuyển.
Mười cô gái vẫn không rời vị trí. Họ hiểu rằng nếu con đường bị tắc, những đoàn xe chở lương thực, vũ khí và người lính ra chiến trường sẽ không thể đi qua.
Rồi một tiếng nổ khủng khiếp vang lên.
Khói bụi phủ kín ngã ba.
Khi đồng đội chạy đến, nơi mười cô gái vừa đứng chỉ còn lại một khoảng đất tan hoang. Mười bông hoa tuổi hai mươi đã nằm lại giữa lòng đất mẹ.
Ngày hôm ấy, chiến tranh đã cướp đi mười người con gái trẻ. Họ chưa kịp sống hết tuổi thanh xuân, chưa kịp thực hiện những ước mơ giản dị của mình. Có người chưa kịp trở về thăm mẹ, có người chưa kịp nói lời yêu thương với người mình thương.
Nhưng họ đã để lại một điều lớn lao hơn tất cả: một con đường được giữ thông bằng tuổi trẻ, lòng dũng cảm và sự hy sinh.
Nhiều năm đã trôi qua. Bom đạn đã lùi xa. Ngã ba Đồng Lộc hôm nay bình yên giữa màu xanh của cây cỏ. Những người đi qua nơi này có thể không còn nghe tiếng máy bay, không còn thấy những hố bom năm xưa, nhưng trong lòng đất vẫn như còn vang vọng tiếng gọi của mười cô gái.
Họ không còn trở về với mẹ.
Không còn được sống những ngày bình thường.
Nhưng tuổi hai mươi của họ thì còn mãi.
Mười cô gái năm ấy đã trở thành mười đóa hoa bất tử, nở giữa ngã ba Đồng Lộc, nhắc nhở các thế hệ hôm nay rằng: có được hòa bình, độc lập và những ngày tháng bình yên, biết bao người trẻ đã gửi lại tuổi xuân của mình nơi chiến trường.
Xin nghiêng mình trước mười cô gái Đồng Lộc – những người đã sống một tuổi hai mươi đẹp nhất, bởi họ đã chọn Tổ quốc thay cho riêng mình.



