Bài viết

Mười đoá hoa bất tử ở Ngã ba Đồng Lộc

Nói đến thời hoa lửa, không thể không nhắc đến 10 cô gái thanh niên xung phong tại Ngã ba Đồng Lộc, thuộc tiểu đội 4, đại đội 552, do chị Võ Thị Tần làm tiểu đội trưởng, và những cô gái trẻ này đã trở thành khúc tráng ca bất tử.

Cao Bằng07/07/2026Tống Thị Bảo Ngọc1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nói đến thời hoa lửa, không thể không nhắc đến 10 cô gái thanh niên xung phong tại Ngã ba Đồng Lộc thuộc tiểu đội 4, đại đội 552, do chị Võ Thị Tần làm tiểu đội trưởng đã trở thành khúc tráng ca bất tử.

Tiểu đội 4 gồm 10 cô gái trẻ, tuổi đời mới chỉ từ 17 đến 24. Họ đến từ những vùng quê khác nhau của Hà Tĩnh, mang theo những nét tính cách riêng nhưng chung 1 lý tưởng. Nhiệm vụ của các chi là lấp hố bom sau mỗi đợt oanh tạc để xe qua, và quan sát, đánh dấu những quả bom nổ chậm. Ngày 24/07/1968, máy bay Mỹ điên cuồng trút bom xuống Ngã ba Đồng Lộc nhằm cắt đứt tuyến chi viện. Khi đó cả tiểu đội đang ra sức san lấp hố bom để mở đường cho xe qua. Khi nghe tiếng của máy bay đang đến gần, chị Tần chỉ huy các em nhanh chóng rút vào căn hầm bên sườn đồi để trú ẩn. Một quả bom định mệnh đã rơi trúng cửa hầm. Tiếng nổ dữ dội làm rung chuyển cả vùng đồi, khói bụi mịt mù. Căn hầm sập xuống, vùi lấp tất cả 10 cô gái vào lòng đất mẹ.

Ngay sau khi bom dứt, đồng đội, công binh và các chiến sĩ lái xe lao vào đào bới với hy vọng mong mạnh. Họ dùng tay đào bới từng nắm đất, vừa đào vừa khóc gọi tên từng người. Và rồi lần lượt 8 thi thể được tìm thấy, tuy nhiên họ đào xới suốt đêm vẫn không thấy chị Hồ Thị Cúc ( tiểu đội phó). Nỗi đau đớn, xót xa bao trùm lên toàn đơn vị. Chính trong những giờ phút nghẹn ngào ấy, kỹ sư Yến Xuân đã nghẹn ngào viết nên bài thơ “ Cúc ơi” đầy xúc động:

“ Tiểu độ đã xếp một hàng ngang

Cúc ơi! Em ở đâu không về tập hợp?

Chín bạn đã quây quần đủ mặt

Nhỏ, Xuân, Hà, Hường, Hợi, Đoài, Xuân, Xanh

Bác sĩ kiểm tra dòng máu trong tim người

Nén tim đập kíp tìm cho được

Chỉ thiếu mình em

Chớ bom dội, đất dày, bom xé

Bọn anh bới đất tìm em

Tay cuốc nhỏ và tim anh nhói buốt

Đất sạt lở rời... Cúc ơi, em ở đâu?..”

Đến ngày thứ ba, đồng đội mới tìm thấy chị Cúc nằm sâu trong lòng đất, cách hầm cũ không xa, chiếc cuốc chiến đấu vẫn còn chặt trong tay. Các chị nằm xuống khi tuổi xanh đang rực rỡ nhất, đầu vẫn hướng về phía trận địa.

Các chị đã hoá thân vào lòng đất thiêng Đồng Lộc để mạch máu giao thông của Tổ Quốc không bao giờ ngừng chảy. 10 đoá hoa ấy không bao giờ phai sắc, luôn toả hương thơm về lòng yêu nước và ý chí kiên cường cho thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn