MƯỜI ĐÓA HOA Ở NGÃ BA ĐỒNG LỘC
Mười đóa hoa ở Ngã ba Đồng Lộc là câu chuyện xúc động về 10 nữ thanh niên xung phong đã anh dũng hy sinh khi làm nhiệm vụ giữ đường trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ. Tuổi đời còn rất trẻ, nhưng các chị đã sống và hy sinh trọn vẹn vì Tổ quốc, trở thành biểu tượng đẹp của lòng yêu nước, sự dũng cảm và tuổi trẻ Việt Nam thời hoa lửa.

MƯỜI ĐÓA HOA Ở NGÃ BA ĐỒNG LỘC
Năm 1968.
Chiến tranh đang diễn ra khốc liệt. Trên con đường huyết mạch qua Hà Tĩnh, Ngã ba Đồng Lộc trở thành một trong những điểm bị bom Mỹ đánh phá dữ dội nhất.
Những đoàn xe chở lương thực, vũ khí và bộ đội phải đi qua nơi này để tiếp tục hành quân vào chiến trường miền Nam.
Vì thế, dù bom đạn trút xuống gần như mỗi ngày, những người lính công binh và các cô gái thanh niên xung phong vẫn phải bám trụ nơi đây.
Trong số họ có 10 cô gái thuộc Tiểu đội 4, Đại đội 552.
Họ đều còn rất trẻ.
Có người mới ngoài đôi mươi.
Có người còn chưa kịp lập gia đình.
Có người vẫn còn mang theo trong ba lô những lá thư của mẹ, của người thân.
Nhưng giữa chiến trường, họ vẫn làm công việc của mình:
San lấp hố bom.
Một quả bom vừa nổ xuống, mặt đường bị xé toạc.
Đất đá văng tung tóe.
Chưa kịp phủi bụi trên tóc, các cô lại cầm cuốc, cầm xẻng lao ra.
Có những ngày, họ phải san hàng chục hố bom để mở đường cho xe qua.
Một người trong số họ từng nói đại ý rằng:
“Đường còn, xe còn chạy. Xe còn chạy thì miền Nam còn được tiếp sức.”
Và rồi ngày 24 tháng 7 năm 1968 đến.
Buổi chiều hôm ấy, 10 cô gái đang ở bên một căn hầm trú ẩn để làm nhiệm vụ.
Không ai biết rằng đó sẽ là lần cuối cùng họ nhìn thấy bầu trời.
Một loạt bom dội xuống.
Mặt đất rung chuyển.
Khói bụi phủ kín cả một vùng.
Khi tiếng bom ngừng lại, đồng đội chạy đến.
Nhưng dưới lớp đất đá kia…
10 cô gái đã mãi mãi nằm lại ở tuổi thanh xuân.
Họ là:
Võ Thị Tần, Nguyễn Thị Xuân, Nguyễn Thị Nhỏ, Nguyễn Thị Hường, Nguyễn Thị Xanh, Dương Thị Xuân, Võ Thị Hà, Trần Thị Hường, Trần Thị Cúc và Nguyễn Thị Vân.
Mười con người.
Mười tuổi xuân.
Mười cuộc đời còn dang dở.
Có người chưa kịp trở về thăm mẹ.
Có người chưa kịp mặc chiếc áo cưới.
Có người chưa kịp nói lời yêu thương với người mình thương.
Nhưng điều kỳ lạ là…
họ đã không chết trong ký ức của người Việt Nam.
Nhiều năm sau, nơi những cô gái trẻ nằm xuống đã trở thành một địa danh thiêng liêng.
Người ta gọi Đồng Lộc là vùng đất của mười đóa hoa bất tử.
Mỗi lần đứng trước khu tưởng niệm, người ta vẫn có thể hình dung ra những cô gái năm nào:
Tóc còn xanh.
Tuổi còn trẻ.
Nụ cười còn trên môi.
Nhưng họ đã chọn đứng giữa bom đạn để giữ lấy một con đường.
Điều khiến câu chuyện này ám ảnh nhất
Chiến tranh thường được nhắc đến bằng những con số: số trận đánh, số quả bom, số người hy sinh.
Nhưng phía sau mỗi con số ấy là một con người.
Mười cô gái Đồng Lộc không phải những nhân vật bước ra từ truyền thuyết.
Họ từng là những cô gái rất bình thường.
Họ cũng biết sợ.
Cũng nhớ nhà.
Cũng mong một ngày đất nước hòa bình để được trở về.
Chỉ là khi Tổ quốc cần, họ đã đặt tuổi trẻ của mình xuống trước con đường.
Và có lẽ đó chính là ý nghĩa đẹp nhất của hai chữ:
“Hoa lửa”.
Mười cô gái đã nằm lại ở Đồng Lộc, nhưng tuổi hai mươi của họ thì không bao giờ già. Bởi mỗi mùa hoa nở trên mảnh đất ấy, người ta lại nhớ rằng đã từng có một thế hệ đi qua chiến tranh bằng cả tuổi xuân của mình.



