MƯỜI ĐOÁ HOA TUỔI HAI MƯƠI – NGÃ BA ĐỒNG LỘC
Năm 1968, tại Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) – điểm giao thông chiến lược trên tuyến đường Trường Sơn – bom Mỹ trút xuống gần 2.000 quả chỉ trong vài tháng. Đất đá chưa kịp lắng thì bom lại nổ. Con đường vừa thông, lại bị cày nát.
Giữa mưa bom ấy là Tiểu đội 4 – Đại đội 552 Thanh niên xung phong, gồm 10 cô gái, tuổi đời chỉ từ 17 đến 24. Họ làm nhiệm vụ san lấp hố bom, dẫn xe qua trọng điểm, giữ cho mạch máu giao thông không bao giờ tắc.
Ban ngày làm đường.
Ban đêm trực chiến.
Ngủ trong hầm chữ A, ăn cơm vội bên miệng hố bom còn nóng.
Họ vẫn cười. Vẫn hát. Vẫn viết thư về nhà, kể những điều rất đỗi giản dị:
“Ở đây chúng con vẫn khỏe, mẹ đừng lo.”
Chiều 24/7/1968, sau một trận bom dữ dội, cả tiểu đội xuống hầm trú ẩn. Một quả bom cuối cùng rơi thẳng xuống cửa hầm. Khi đồng đội chạy tới, cả mười cô gái đã hy sinh, nằm cạnh nhau, tuổi xuân dừng lại mãi ở ngưỡng hai mươi.
Không ai kịp yêu trọn vẹn.
Không ai kịp sống cho riêng mình.
Nhưng tất cả đã sống trọn cho Tổ quốc.
Ngày đất nước hòa bình, Ngã ba Đồng Lộc không còn bom đạn. Cỏ xanh mọc lên trên những hố bom xưa. Nhưng nơi ấy, mỗi ngọn gió thổi qua đều như nhắc nhở:
Con đường hôm nay bằng phẳng
là nhờ máu xương của những người đã ngã xuống hôm qua.
Mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc –
không chỉ là tên gọi của một sự kiện lịch sử,
mà là biểu tượng bất tử của tuổi trẻ Việt Nam trong thời hoa lửa.



