"Mười hai lần tiễn đưa, không một lần đón lại..."
"Mười hai lần tiễn đưa, không một lần đón lại..."
HUYỀN THOẠI DƯỚI MÁI TRANH NGHÈO: NGƯỜI MẸ TẠC NÊN HÌNH HÀI ĐẤT NƯỚC.
Tại mảnh đất Quảng Nam "chưa mưa đà thấm", có một người đàn bà đã dành 106 năm cuộc đời để đi qua những khúc quanh bi tráng nhất của lịch sử. Mẹ là Nguyễn Thị Thứ – người phụ nữ đã dâng hiến 11 người thân yêu nhất cho Tổ quốc, để rồi nhận về mình một khoảng trống mênh mông, nơi nỗi đau được kết tinh thành biểu tượng bất diệt của tình mẫu tử và lòng yêu nước.
1. Khúc dạo đầu của những cơn bão lòng:
Sinh ra và lớn lên giữa thời tao loạn, mẹ Thứ cũng như bao người phụ nữ Việt Nam khác, chỉ mong một mái nhà tranh, những đứa con ngoan và mùa màng tươi tốt. Thế nhưng, lịch sử đã chọn vai vai gầy của mẹ để gánh vác những hy sinh vượt ngưỡng chịu đựng của con người.
Từ năm 1948 đến năm 1975, ngôi nhà nhỏ tại xã Điện Thắng (Điện Bàn, Quảng Nam) liên tục bị bủa vây bởi khói nhang và những tiếng khóc thầm. Cứ mỗi lần một anh liên lạc chạy vào ngõ với đôi mắt đỏ hoe, tim mẹ lại thắt lại. Tổng cộng 12 lần tiễn đưa, nhưng chỉ có 9 tờ giấy báo tử của con trai, 1 của con rể và 2 của cháu ngoại được gửi về chính thức. Những người còn lại tan vào đất đá, mây trời, không một nấm mồ, không một dòng địa chỉ.
2. Chi tiết lay động: "9 bát cơm, 9 đôi đũa và một thực tại song song":
Đây là lát cắt ám ảnh nhất trong cuộc đời hậu chiến của mẹ. Khi đất nước đã lặng tiếng súng, trong khi triệu gia đình sum họp, mẹ Thứ vẫn sống trong một "thời gian riêng" của chính mình.
Mỗi bữa cơm chiều, khi bóng nắng xiên khoai qua liếp cửa, mẹ lại lụi cụi dọn ra một chiếc mâm gỗ lớn. Mẹ không ngồi một mình. Mẹ đặt quanh mâm 9 chiếc bát sứ cũ, 9 đôi đũa tre. Mẹ xới cơm vào từng bát, gắp từng ngọn rau muống luộc, từng miếng cá kho đặt vào đó. Mẹ thầm thì gọi tên từng đứa: “Thằng Xuyến ăn đi con”, “Thằng Hàn sao chưa thấy về?”...
Ánh mắt mẹ lúc đó không còn là ánh mắt của người trần thế, mà là ánh mắt của một người mẹ đang nhìn thấu qua cõi âm dương. Với mẹ, các con chưa bao giờ chết.
Họ chỉ đang ở đâu đó quanh vườn, ngoài ngõ, chỉ cần mẹ dọn cơm là họ sẽ ùa về. Chi tiết này không chỉ là sự xót thương, mà là minh chứng cho một tình yêu vượt lên trên mọi quy luật sinh tử.
3. Nỗi đợi chờ hóa đá bên hiên nhà:
Chi tiết cuối đời của mẹ là hình ảnh một cụ già ngoài trăm tuổi, da mồi tóc trắng như cước, ngồi tựa cửa nhìn ra con ngõ nhỏ đầy nắng. Trí nhớ mẹ có thể mất đi, mẹ có thể quên tên chính mình, nhưng mẹ không bao giờ quên lối nhỏ dẫn vào nhà – nơi các con mẹ đã đi qua để vào chiến trường.
Mỗi khi thấy một đoàn khách hay một anh bộ đội ghé thăm, mẹ lại nheo đôi mắt mờ đục, bàn tay nhăn nheo run rẩy nắm chặt lấy tay họ, hỏi một câu duy nhất: "Tụi nó về chưa con?". Câu hỏi ấy như một nhát dao khứa vào lòng người ở lại. Mẹ Thứ không chỉ đợi con mình, mẹ đang đợi hòa bình, đợi sự đoàn viên mà mẹ đã dùng cả đời để đánh đổi.
4. Vĩ thanh: Tượng đài từ những giọt nước mắt lặn vào trong:
Năm 2010, trái tim của "Người mẹ huyền thoại" ngừng đập ở tuổi 106. Mẹ ra đi thanh thản, bởi có lẽ ở bên kia thế giới, 11 người con, cháu đang đứng đợi để đón mẹ vào một mâm cơm đoàn viên thực sự.
Hình ảnh mẹ Thứ hôm nay được tạc bằng đá hoa cương sừng sững tại Quảng Nam, nhưng tượng đài sống động nhất, vĩnh cửu nhất chính là mâm cơm có 9 đôi đũa đợi chờ. Đó là bản hùng ca không lời về người phụ nữ Việt Nam: nhẫn nại, bao dung và hy sinh đến tận cùng để hồi sinh một dân tộc.



