Bài viết

MƯỜI HAI NĂM MỘT CHẶNG ĐƯỜNG

Thanh Hóa16/09/2026Xã Hoằng Lộc (Xã Hoằng Lộc)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những người lính bước vào quân ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ, rồi từ đó gắn bó với màu xanh áo lính suốt một quãng thời gian dài của tuổi thanh xuân. Mười hai năm là một khoảng thời gian đủ để một người trưởng thành, lập gia đình, xây dựng cuộc sống riêng và đi qua biết bao đổi thay của cuộc đời. Nhưng với Cựu chiến binh Lương Khắc Nguyên, mười hai năm từ năm 1979 đến năm 1991 lại là một quãng đời rất đặc biệt, bởi phần đẹp nhất của tuổi trẻ đã được ông gửi lại trong những năm tháng quân ngũ.

Cựu chiến binh Lương Khắc Nguyên sinh năm 1960. Năm 1979, khi đất nước vừa bước qua những năm tháng chiến tranh ác liệt, ông lên đường nhập ngũ. Đó là thời điểm lớp thanh niên quê hương vẫn mang trong mình tinh thần sẵn sàng lên đường khi Tổ quốc cần. Với một chàng trai sinh ra từ quê nhà, việc khoác lên mình bộ quân phục không chỉ là một dấu mốc của tuổi trẻ mà còn là sự lựa chọn gắn với trách nhiệm của một công dân đối với đất nước.

Những ngày đầu trong quân ngũ hẳn không dễ dàng. Từ cuộc sống quen thuộc nơi làng quê đến môi trường quân đội là một bước chuyển lớn. Người lính phải học cách sống tập thể, chấp hành nghiêm kỷ luật, rèn luyện sức khỏe, làm quen với công việc và những yêu cầu hoàn toàn khác với cuộc sống gia đình. Tuổi trẻ vốn nhiều ước mơ, nhưng khi đã đứng trong hàng ngũ, người lính phải đặt nhiệm vụ lên trên những mong muốn riêng của mình.

Trong thời gian phục vụ, Cựu chiến binh Lương Khắc Nguyên thuộc H2-CS. Những ký hiệu ngắn gọn ấy ngày hôm nay có thể chỉ là vài dòng trong một danh sách, nhưng với người từng mặc áo lính, phía sau đó là cả một quãng đời. Đó là những ngày tháng cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ, những buổi huấn luyện, những lần hành quân, những giờ phút sinh hoạt bên nhau và cả những ngày xa gia đình. Quân ngũ rèn cho người lính sự kiên trì, tính kỷ luật và trên hết là tinh thần đồng đội. Một người lính có thể nhớ nhiều thứ sau hàng chục năm, nhưng có lẽ điều khó quên nhất vẫn là những người đã cùng mình đi qua những năm tháng tuổi trẻ.

Điều đáng chú ý trong hành trình của Cựu chiến binh Lương Khắc Nguyên là thời gian tại ngũ kéo dài tới năm 1991. So với nhiều người lính chỉ thực hiện nghĩa vụ trong một khoảng thời gian nhất định, hơn một thập kỷ quân ngũ là một quãng thời gian rất dài. Trong khoảng thời gian ấy, tuổi đôi mươi của ông dần đi qua. Từ một thanh niên trẻ ngày đầu nhập ngũ, ông trưởng thành hơn qua từng năm tháng trong môi trường quân đội. Năm tháng có thể làm thay đổi dáng người, mái tóc và sức khỏe, nhưng những phẩm chất được hình thành trong quân ngũ thường ở lại rất lâu.

Năm 1991, sau mười hai năm phục vụ, ông hoàn thành quãng đời quân ngũ và trở về quê hương. Người lính trở về sau một thời gian dài chắc chắn mang theo nhiều cảm xúc. Quê hương vẫn đó, những con đường, mái nhà, hàng cây vẫn đó, nhưng chính người trở về đã khác. Ông không còn là chàng trai năm nào rời quê lên đường mà đã là một người trưởng thành, mang theo những năm tháng được tôi luyện trong môi trường quân đội.

Trở về với cuộc sống đời thường, những gì người lính có được sau nhiều năm quân ngũ không chỉ nằm ở một quãng thời gian phục vụ Tổ quốc. Đó còn là bản lĩnh, sự ngăn nắp, tinh thần trách nhiệm và thói quen sống có kỷ luật. Những phẩm chất ấy tiếp tục trở thành hành trang trong cuộc sống sau này. Đối với nhiều cựu chiến binh, trở về quê hương không có nghĩa là khép lại câu chuyện của người lính. Màu xanh quân phục có thể được cất đi, nhưng tinh thần của người lính vẫn tiếp tục hiện diện trong cách sống, cách nghĩ và cách đối xử với gia đình, cộng đồng.

Câu chuyện của Cựu chiến binh Lương Khắc Nguyên không có những chi tiết ồn ào. Điều làm nên ý nghĩa của câu chuyện chính là sự bền bỉ của một người đã dành trọn những năm tháng tuổi trẻ cho quân ngũ. Mười hai năm không phải là một con số ngắn ngủi. Đó là quãng thời gian từ tuổi thanh niên đến khi bước sang một chặng đường trưởng thành khác của cuộc đời. Trong khoảng thời gian ấy, ông đã sống trong tập thể, rèn luyện trong kỷ luật và thực hiện nhiệm vụ của một người lính.

Nhìn lại cuộc đời, có lẽ mỗi người đều có một khoảng thời gian mà khi nhắc đến sẽ thấy mình như được trở lại tuổi trẻ. Với Cựu chiến binh Lương Khắc Nguyên, đó chính là những năm tháng từ 1979 đến 1991. Dù thời gian đã lùi xa, những năm tháng ấy vẫn là một phần quan trọng trong cuộc đời ông. Và với thế hệ hôm nay, câu chuyện ấy nhắc chúng ta rằng hòa bình và cuộc sống bình dị của hiện tại được tạo nên từ sự đóng góp của biết bao thế hệ đi trước. Có những đóng góp không được kể bằng những chiến công lớn lao, mà được đo bằng những năm tháng âm thầm đứng trong hàng ngũ, bằng tuổi trẻ đã gửi lại cho nhiệm vụ chung.

Mỗi khi những người lính năm xưa gặp nhau, có lẽ họ không cần nói quá nhiều. Một cái bắt tay, một ánh mắt, một câu hỏi thăm cũng đủ để những ký ức cũ trở về. Bởi giữa họ có chung một quãng đời mà người ngoài khó có thể hiểu hết. Cựu chiến binh Lương Khắc Nguyên cũng như nhiều người lính của quê hương Hoằng Lộc hôm nay, đã đi qua tuổi trẻ bằng những năm tháng quân ngũ đáng trân trọng. Những năm tháng ấy đã trở thành một phần ký ức không thể tách rời khỏi cuộc đời, để khi nhìn lại, có thể bình thản mà nói rằng: tuổi trẻ của mình đã từng được sống trong một thời kỳ mà trách nhiệm với Tổ quốc được đặt lên hàng đầu.

Và đó cũng chính là giá trị của những câu chuyện thời hoa lửa. Không phải câu chuyện nào cũng cần những chiến công vang dội. Có những câu chuyện chỉ cần kể về một người thanh niên rời quê năm ấy, khoác lên mình bộ quân phục, kiên trì đi qua mười hai năm quân ngũ rồi trở về với quê hương. Chừng đó thôi cũng đủ để thế hệ hôm nay hiểu rằng phía sau cuộc sống bình yên là những năm tháng mà cha anh đã từng dành cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MƯỜI HAI NĂM MỘT CHẶNG ĐƯỜNG | Câu chuyện thời hoa lửa