Mười hai người giữa cuộc tiến công lớn
Mười hai người giữa cuộc tiến công lớn
Năm 1951, tình hình Si Ma Cai trở nên căng thẳng. Quân Pháp tìm cách chiếm giữ vùng đất có vị trí quan trọng ở miền biên giới. Đối với một vùng núi xa xôi, lực lượng địch đông hơn rất nhiều so với lực lượng địa phương. Trong hoàn cảnh ấy, Giàng Lao Pà đang là Xã đội trưởng Sín Hồ Sán.
Lực lượng trong tay ông chỉ có 12 dân quân.
Mười hai con người đứng trước một lực lượng khoảng 300 tên địch. Khoảng cách về quân số là quá lớn. Nhưng chiến tranh ở miền núi không chỉ được quyết định bằng số lượng người và vũ khí. Địa hình, lòng dân và sự gan dạ cũng là những yếu tố quan trọng.
Giàng Lao Pà hiểu rõ điều đó.
Ông cùng những người dân quân của mình không rời bỏ địa bàn. Họ bám núi, bám làng và phối hợp với bộ đội chủ lực. Những con đường quanh co, những triền núi đá và khe sâu trở thành lợi thế để tổ chức chiến đấu.
Có thể hình dung được sự căng thẳng của những ngày ấy: giữa núi rừng, tiếng súng vang lên, người dân tìm nơi tránh đạn, còn những chiến sĩ du kích vẫn giữ vị trí của mình.
Giàng Lao Pà hiểu rằng phía sau mình không chỉ có một đơn vị nhỏ. Phía sau họ là bản làng, là những gia đình đang mong chờ cuộc sống bình yên.
Cuộc chiến diễn ra quyết liệt. Với sự phối hợp của bộ đội chủ lực, lực lượng du kích do Giàng Lao Pà chỉ huy đã góp phần đánh lui cuộc tiến công của khoảng 300 quân địch ra khỏi Si Ma Cai.
Chiến thắng ấy có ý nghĩa lớn đối với một vùng đất miền núi. Nó cho thấy lực lượng cách mạng tại địa phương dù còn nhỏ bé nhưng nếu biết dựa vào nhân dân, biết phối hợp với bộ đội chủ lực và có quyết tâm thì vẫn có thể chống lại những cuộc tiến công lớn.
Sau trận chiến, những người dân quân trở về với bản làng. Họ vẫn là những người con của núi rừng, vẫn làm những công việc bình thường của cuộc sống. Nhưng trong lòng đồng bào, họ đã trở thành những người bảo vệ quê hương.
Giàng Lao Pà cũng vậy. Ông không nói về mình như một người hùng. Đối với ông, cầm súng bảo vệ quê hương là trách nhiệm của một người con đối với nơi mình sinh ra.
Nhiều năm sau, khi nhắc đến trận chiến ấy, người ta nhớ đến sự chênh lệch về lực lượng. Nhưng điều còn lại sâu sắc hơn cả là tinh thần không khuất phục.
Mười hai người dân quân năm nào đã trở thành biểu tượng cho ý chí của đồng bào vùng cao: ít người không có nghĩa là yếu, thiếu thốn không có nghĩa là đầu hàng, bởi phía sau họ là sức mạnh của lòng dân.



