Mười Hương - Người thầy, người bạn của điệp viên
Sau khi hiệp định Geneve được ký kết năm 1954, đây là thời kỳ cực lỳ khó khăn đối với việc xây dựng lực lượng và hoạt động tình báo. Các cán bộ chủ chốt của ta như: Năm Xuân (Mai Chí Thọ); Cao Đăng Chiếm... đều đã bị lộ vì địch đã biết mặt. Với lợi thế ban đầu địch chưa biết nhiều về ông, ông đã cùng tổ chức tích cực xây dựng lực lượng, xây dựng mạng lưới, ông đã sớm liên lạc, xây dựng và đưa được các điệp viên vào Nam hoạt động. Trực tiếp chỉ huy các điệp viên tên tuổi như: Thiếu tướng Vũ Ngọc Nhạ; Đại tá, Anh hùng LLVT nhân dân Lê Hữu Thúy; Đại tá, Anh hùng LLVT nhân dân Phạm Ngọc Thảo; Thiếu tướng, Anh hùng LLVt nhân dân Phạm Xuân Ẩn...
Để xây dựng được các điệp viên ở tầm chiến lược, để lấy được những tin tức các đồng chí lãnh đạo tin tưởng và hiểu được đối phương như đang trên bàn làm việc của đối phương là việc vô cùng gian nan và nguy hiểm. Đã có biết bao tình huống mà cái chết cận kề; đã có biết bao đồng chí đã phải hy sinh để bảo vệ an toàn cho một điệp viên; đã có biết bao giao liên, liên lạc đã âm thầm cống hiến... và còn nhiều hơn những gì có thể kể ra để có một bản tin có chất lượng đến được tới bàn làm việc của Trung ương...
Có thể thấy rõ, dưới sự chỉ đạo trực tiếp của Trung ương Đảng, công tác hoạt động nắm địch của tình báo đã được triển khai hết sức khẩn trương, có bài bản, được tổ chức chặt chẽ. Tình báo đã đưa vào Nam một lực lượng cán bộ đáng kể được bố trí trên hầu hết các địa bàn thành phố quan trọng ở vùng kiểm soát của địch. Một thế trận tình báo mới được hình thành và đi vào hoạt động ngay từ đầu cuộc chiến ở cả chiến trường miền Nam.
Đã có rất nhiều những bản tin chiến lược giúp chúng ta hiểu rõ âm mưu, ý đồ hành động của địch đối với cách mạng; giúp chúng ta hiểu rõ hành động, ý định của địch, từ đó đưa ra những đánh giá chính xác về địch. Kết quả cuối cùng là từ những tin tức tình báo cao sâu ấy, chúng ta đã có hành động hợp lý, tránh được tổn thất và cùng các quân binh chủng khác trong toàn quân... chiến đấu và giành thắng lợi cuối cùng.
Là người tuyển chọn, giác ngộ, giáo dục và theo sát bước đi của các điệp viên huyền thoại, nhưng, khi nhắc tới công trạng ấy, những kỳ tích ấy, ông chỉ cười hiền và nói: Đó là trách nhiệm Đảng, Trung ương phân công. Chỉ huy tối cao là Trung ương Đảng. Sức mạnh có được là nhờ cả một hệ thống các lực lượng cách mạng. Tôi cũng chỉ là người được giao lại các đầu mối. Tôi cũng chỉ là người "chỉ chỏ". Các anh ấy (các điệp viên chiến lược - PV) giỏi ngụy trang, khéo léo leo cao luồn sâu, trong quá trình công tác lập được nhiều chiến công lớn, vô cùng quan trọng cho cách mạng.
Lấy ví dụ về một vài trường hợp thành công, ông cho biết, với mỗi người, có mỗi sở trường, nên hướng họ theo một vỏ bọc, một bình phong hợp lý nhất để họ có thể tồn tại lâu nhất, phát huy hiệu quả cao nhất... khi sống, chiến đấu ngay trong lòng đối phương. Với Lê Hữu Thúy, lúc kháng chiến chống Pháp, Lê Hữu Thúy là cán bộ bên công an, nhưng sau cải cách ruộng đất, do gia đình thuộc tầng lớp trên, nên bị ra khỏi ngành. Tuy nhiên, nhà tình báo Trần Hiệu đã sớm phát hiện ra tài năng, tố chất xuất sắc của Lê Hữu Thúy. Chính ông đã bảo lãnh và móc nối với tổ chức để đưa ông Thúy vào Nam hoạt động. Ông Lê Hữu Thúy và Vũ Ngọc Nhạ được đưa vào Nam trong cùng một đợt.
Phân tích về hoàn cảnh lúc bấy giờ của điệp viên Lê Hữu Thúy, ông Mười Hương kể: Đặc điểm nổi bật nhất của Lê Hữu Thúy chính là sự quảng giao. Là cử nhân văn chương, có kiến thức sâu sắc về văn chương, xã hội. Có nhiều mối quan hệ với các quan chức cao cấp. Đây là những đặc điểm nổi trội mà ông hướng Lê Hữu Thúy đi theo con đường của lực lượng Hòa Hảo mà "tiến sâu" vào lòng đối phương.
Sự thành công của Lê Hữu Thúy khiến Ngô Đình Diệm tin tưởng đưa ông vào vị trí một phái viên chính phủ bên cạnh Hòa Hảo, làm việc trực tiếp với các quan chức cấp cao trong các bộ thời kỳ Ngô Đình Diệm làm Tổng thống Việt Nam cộng hòa.
Những rối ren chính trị; những đấu tranh nội bộ phe phái; các kế hoạch hành động của các nhóm thân Pháp, thân Mỹ, các nhóm đối kháng nhau... được Lê Hữu Thúy nắm bắt, phân tích rạch ròi. Nằm sâu trong hệ thống chính trị lúc đó khá phức tạp, nhà tình báo Lê Hữu Thúy với tên hoạt động Lê Nguyên Vũ đã tạo được vỏ bọc chắc chắn. Có nhiều cách hoạt động sáng tạo, thực hiện chính xác mọi mệnh lệnh nhận được, ngày càng giành được sự tin tưởng của cả Diệm và Nhu... thậm chí sau này còn trở thành cánh tay phải của Tổng trưởng Nội vụ Huỳnh Văn Nhiệm; cánh tay phải cho Giám đốc Sở nghiên cứu Chính trị-Mật vụ Trần Kim Tuyến; cánh tay phải cho Giám đốc Nha An ninh quân đội Đỗ Mậu...



