Mười Hương - Người thầy, người bạn của điệp viên 1
Vượt qua chính mình
Dường như những thước phim của 40 năm trước, 50 năm trước hay lâu hơn thế đang chạy qua trước mắt ông. Từng đoạn, từng đoạn trong cuốn phim lịch sử của dân tộc, của cuộc đời ông, của những người bạn, người đồng đội, người em cùng chiến đấu hiển hiện ra trước mắt. Ông đùa, phóng viên Báo Quân đội nhân dân thích xem đoạn nào trong cuốn phim ấy?
Nói rồi đôi mắt ông - đôi mắt tinh tường đã tìm ra, đã chọn lọc được biết bao nhà tình báo chiến lược xuất sắc đã đi vào sử sách, vào văn học, thậm chí đã trở thành huyền thoại tình báo trong nước và quốc tế, luôn nhìn thẳng vào đôi mắt của người đối diện, ông như muốn hỏi, như muốn hiểu tận đáy sâu người đối diện: Bạn đang nghĩ gì, và ông có thể giúp được gì?
Sau những giây phút lắng lòng khi nhắc tới những cống hiến của những người đồng chí, đồng đội, người bạn, người em đã từng "vào sinh ra tử" trên một trận tuyến đặc biệt, ông nói: "Ngay từ những ngày đầu tiên, khi lực lượng tình báo được thành lập, lực lượng ấy đã góp một chiến công lớn cho dân tộc. Cho đến tận hôm nay, lực lượng ấy vẫn có những đóng góp xứng đáng. Bác Hồ và các đồng chí lãnh đạo của Trung ương từng nhận xét, được coi báo cáo của các đồng chí, chúng tôi như được ở giữa Sài Gòn".
"Chỉ cần nói khái quát một câu thôi, những tin tức của tình báo đã giúp chúng ta hiểu đến tận tâm can của địch. Thế giới họ vẫn nói: Chưa có một nước nào khi đánh nhau lại hiểu đối phương như chúng ta. Chính giới Mỹ cũng phải công nhận, đối phương đã vào đến tận gan ruột mà ở, biết mình đến như thế, còn làm được gì nữa. Những cuộc hành quân, những kế hoạch chiến lược, những hoạch định quy mô trong nhiều năm hay những tin tức liên quan tới tính mạng của đồng chí, đồng đội, phần lớn được các điệp viên nắm chắc và chuyển đi kịp thời".



