MƯỜI LĂM NĂM GIỮA NÚI RỪNG BIÊN GIỚI
Năm 1975, khi đất nước vừa bước qua chiến tranh, Lù Minh Thụ rời quê hương Khuôn Lùng lên đường nhập ngũ. Nhưng với thế hệ của ông, ngày đất nước thống nhất không có nghĩa nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc đã kết thúc. Suốt 15 năm trong quân ngũ, ông có thời gian tham gia chiến đấu, làm nhiệm vụ tại Đồn Lũng Làn, Đồng Văn – nơi địa hình núi đá khắc nghiệt và cuộc sống của người lính biên phòng gắn liền với những ngày bám địa bàn. Sau khi xuất ngũ năm 1990, ông mang theo những dấu ấn của quãng đời quân ngũ và được xác định là bệnh binh.

Lù Minh Thụ sinh năm 1957, quê ở xã Khuôn Lùng.
Năm 1975, đất nước vừa thống nhất, chiến tranh chống Mỹ đã đi đến hồi kết. Nhiều người có thể nghĩ rằng những người lính lúc ấy sẽ trở về quê hương để bắt đầu một cuộc sống mới.
Nhưng thực tế, nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc vẫn còn tiếp tục.
Biên giới phía Bắc vẫn cần những người lính ngày đêm canh giữ. Những địa bàn vùng cao, xa xôi, hiểm trở vẫn cần người bám trụ.
Cũng trong năm ấy, Lù Minh Thụ lên đường nhập ngũ.
Ông bắt đầu cuộc sống quân ngũ khi mới khoảng 18 tuổi. Từ một thanh niên Khuôn Lùng, ông bước vào môi trường có kỷ luật nghiêm ngặt, nơi mỗi ngày được tổ chức theo giờ giấc và nhiệm vụ cụ thể.
Những ngày đầu chắc hẳn có nhiều điều phải làm quen.
Từ huấn luyện, sinh hoạt tập thể đến những công việc của người lính, mọi thứ dần trở thành nếp sống. Những người trẻ cùng nhập ngũ cũng từ đó trở thành những người đồng đội, cùng chia sẻ những ngày tháng xa gia đình.
Rồi ông được phân công thực hiện nhiệm vụ tại Đồn Lũng Làn, Đồng Văn.
Nếu đồng bằng có những con đường rộng và những bản làng đông đúc thì vùng cao Đồng Văn lại mang một diện mạo hoàn toàn khác. Núi đá, những cung đường quanh co, thời tiết khắc nghiệt và khoảng cách xa xôi khiến cuộc sống nơi đây không dễ dàng.
Đối với người lính ở đồn biên giới, nhiệm vụ không chỉ nằm ở những thời điểm có tình huống.
Phần lớn thời gian là những ngày tháng bám địa bàn, trực, tuần tra, huấn luyện và thực hiện các công việc của đơn vị. Có những ngày thời tiết thuận lợi, nhưng cũng có những ngày mưa rét, đường sá khó đi, việc di chuyển và sinh hoạt đều trở nên vất vả.
Ở nơi xa quê ấy, người lính phải tự mình thích nghi.
Một bữa cơm đơn vị, một phiên trực, một lần tuần tra hay một buổi tối ngồi nói chuyện cùng đồng đội – tất cả dần trở thành những điều quen thuộc.
Và chính những điều bình dị ấy tạo nên ký ức về đời lính.
Đồng Văn khi ấy còn rất khó khăn. Địa hình hiểm trở khiến mỗi lần đi công tác, tuần tra hay di chuyển đều cần sự cẩn trọng. Người lính phải có sức khỏe, sự bền bỉ và tinh thần trách nhiệm để hoàn thành nhiệm vụ.
Với Lù Minh Thụ, những năm tháng ấy không chỉ là một vài mùa công tác.
Ông đã gắn bó với quân đội 15 năm.
Từ năm 1975 đến năm 1990, tuổi trẻ và những năm tháng trưởng thành của ông gần như gắn trọn với màu áo lính. Trong khoảng thời gian ấy, ông sống và làm nhiệm vụ tại một địa bàn biên giới xa xôi, cùng đồng đội trải qua nhiều khó khăn của đời quân ngũ.
Mười lăm năm đủ dài để một người lính chứng kiến nhiều thay đổi.
Những người đồng đội có người đến rồi đi. Đơn vị có những thay đổi theo từng giai đoạn. Cuộc sống đất nước cũng từng bước chuyển mình.
Còn những người lính vẫn tiếp tục công việc của mình.
Có lẽ vì thế mà khi nhìn lại, điều đáng nhớ không chỉ là những năm tháng chiến đấu mà còn là cả cuộc sống thường ngày ở đơn vị: những lần cùng nhau làm nhiệm vụ, những buổi trực kéo dài, những câu chuyện về quê nhà và những lần mong chờ một chuyến về thăm gia đình.
Đến năm 1990, ông Lù Minh Thụ xuất ngũ.
Sau 15 năm, người thanh niên Khuôn Lùng ngày nào trở về quê hương khi đã ở tuổi ngoài ba mươi. Quãng thời gian từ năm 1975 đến năm 1990 đã trở thành một chương dài trong cuộc đời ông.
Nhưng những năm tháng quân ngũ cũng để lại những ảnh hưởng lâu dài đối với sức khỏe. Sau khi rời quân đội, ông được xác định là bệnh binh.
Đó cũng là một phần của câu chuyện người lính – có những dấu tích không nhìn thấy ngay trong những ngày còn phục vụ, nhưng theo họ trong cuộc sống sau này.
Nhìn lại cuộc đời quân ngũ của Lù Minh Thụ, có thể bắt đầu từ một con số: 15 năm.
Mười lăm năm từ ngày chàng trai 18 tuổi rời Khuôn Lùng đến ngày trở về năm 1990.
Ở giữa hai mốc thời gian ấy là những năm tháng tại Đồn Lũng Làn, Đồng Văn, là núi đá vùng cao, là những ngày bám địa bàn, là đồng đội và là một phần tuổi trẻ đã gửi lại nơi biên giới.
Đến hôm nay, khi những năm tháng ấy đã lùi xa, câu chuyện của ông vẫn gợi nhắc về một thế hệ người lính đã tiếp tục nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc ngay cả khi đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh.
Lù Minh Thụ là một trong những người con Khuôn Lùng như thế – mười lăm năm khoác áo lính, mười lăm năm gắn với những địa bàn biên giới và một quãng đời không thể tách khỏi ký ức về núi rừng Đồng Văn.



