MUỐI MẶN TÌNH MẸ
Về làm dâu họ Phạm ở một làng quê biển - xã Nghĩa Lộ, Cát Hải những
tưởng ấm thân, trớ trêu thay đời mẹ phải chịu cảnh “kẻ đắp chăn bông, kẻ lạnh
lùng”. Cái thời của mẹ nó vậy, phận lẽ mọn mấy ai được sung sướng.
Ngày ngày mẹ cần mẫn chịu đựng cái gió, cái nắng gắt gao của vùng đảo
biển, phơi nắng trên ruộng muối. Bàn tay chai sạn vì cái nghề “xe ra, xúc vào”,
lưng mẹ thấm đẫm mồ hôi… đổi lấy những hạt muối trắng tinh, mặn chát như cuộc
đời mẹ. Ngày dâm mưa, mẹ xuống rừng kiếm củi, nhặt con hà con ốc; ra bãi biển
đào con giá con don…
Như bao người dân trên đảo, mẹ âm thầm như cái bóng, đau khổ vì hoàn
cảnh đời mình. Mẹ sinh một con trai đặt tên là Phạm Văn Phong, là niềm vui lúc
còn trẻ, là chỗ nương tựa, nhờ cậy lúc về già, vì vậy bao tình thương yêu, âu yếm
mẹ dồn hết cho con. Hàng ngày, hàng tháng mẹ dõi theo bóng con, mong con khôn
lớn. Lúc nhỏ Phong thường theo mẹ ra đồng muối. Trong khi người mẹ bận rộn với
công việc thì cậu bé mải mê đuổi theo con còng gió. Lớn lên, cậu giúp mẹ trang
cát, phơi muối… da dẻ đen nhẻm tự lúc nào chẳng biết nhưng rắn rỏi và khỏe
khoắn.
Được sự dạy bảo ân cần của mẹ cha, lớn lên trong thời kỳ diễn ra cuộc
kháng chiến chống Mỹ, cứu nước sục sôi khắp cả nước, vừa 18 tuổi, con trai mẹ
đăng ký tòng quân đánh giặc. Tin tưởng vào ngày chiến thắng, mẹ vui vẻ động
viên con lên đường tiếp thêm sức mạnh để con “chân cứng đá mềm”.
Ở quê nhà, tuy tuổi đã cao nhưng mẹ vẫn tích cực tham gia các phong trào
thi đua của Hội phụ nữ xã, gương mẫu chấp hành đường lối, chính sách của Đảng,
Nhà nước. Lúc nào mẹ cũng nghĩ đến con trai, từ nét mặt, dáng đi tới nết ăn, nết ở,
tính lam làm, mẹ cầu mong chiến tranh chấm dứt để con trai sớm trở về. Đau đáu
nỗi thương con, mẹ quý các cháu nhỏ, chăm sóc con chồng chu đáo hơn. Dân làng
trên, xóm dưới quý mến mẹ và đặc biệt các con riêng của chồng khi đã hiểu cũng
rất thương mẹ, thương em. Ở hiền gặp lành, đời mẹ tuy làm “lẽ mọn” nhưng chẳng
mang tiếng ác “mẹ ghẻ con chồng”.
Một ngày cuối năm 1969, mắt mẹ nhòa lệ khi nhận tin đau thương - đứa con
duy nhất đã hy sinh anh dũng ở chiến trường miền Nam. Mất mát làm khuôn mặt mẹ
khắc khổ, già nua. Báo đáp sự hy sinh thầm lặng của mẹ, Nhà nước phong tặng mẹ
danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Cán bộ, công nhân nhà máy Ác
Quy Tia Sáng Hải Phòng nhận phụng dưỡng mẹ suốt đời.
Được sự quan tâm, chăm sóc của chính quyền địa phương, cùng bà con lối
xóm và của các con chồng, mẹ Nguyên như trẻ lại, sống vui vẻ giữa quê hương Cát
Hải đang hàng ngày đổi mới.



