MƯỜI MỘT DŨNG SĨ VÀ KHÚC CA TRÊN ĐỒI KHÔNG TÊN
Tháng 3 năm 1968, mặt trận Đường 9 - Khe Sanh (Quảng Trị) diễn ra vô cùng ác liệt. Tiểu đội của Bùi Ngọc Đủ gồm 11 người nhận nhiệm vụ chốt giữ một ngọn đồi trọc không có tên (sau này gọi là Đồi Không Tên) để bảo vệ đài quan sát cho pháo binh ta. Lực lượng quá mỏng, vũ khí chỉ có súng AK và lựu đạn.

Tháng 3 năm 1968, mặt trận Đường 9 - Khe Sanh (Quảng Trị) diễn ra vô cùng ác liệt. Tiểu đội của Bùi Ngọc Đủ gồm 11 người nhận nhiệm vụ chốt giữ một ngọn đồi trọc không có tên (sau này gọi là Đồi Không Tên) để bảo vệ đài quan sát cho pháo binh ta. Lực lượng quá mỏng, vũ khí chỉ có súng AK và lựu đạn.
Phát hiện ra chốt quan trọng này, quân Mỹ huy động một lực lượng đông gấp trăm lần – cả một tiểu đoàn lính thủy đánh bộ sừng sỏ, có pháo binh và máy bay yểm trợ – điên cuồng tấn công lên đồi hòng nhổ bật cái gai trong mắt. Đạn pháo cày xới nát cả ngọn đồi, cây cối cháy rụi. Đứng trước thế giặc áp đảo, Tiểu đội trưởng Bùi Ngọc Đủ động viên anh em: "Dù chỉ còn một người cũng phải giữ bằng được đài quan sát".
Khi lính Mỹ ồ ạt tràn lên, Bùi Ngọc Đủ chỉ huy tiểu đội chờ địch đến thật gần mới đồng loạt nổ súng và ném lựu đạn, đẩy lùi đợt tiến công thứ nhất. Cứ thế, giặc cậy đông tràn lên hết đợt này đến đợt khác. Suốt một ngày đêm, 11 chiến sĩ đã kiên cường đánh giáp lá cà, dùng cuốc xẻng, báng súng đánh lại lính Mỹ to khỏe. Bùi Ngọc Đủ tả xung hữu đột, bị thương đầy mình nhưng vẫn không rời vị trí, hô hét anh em giữ vững chiến hào.
Điều kỳ diệu đã xảy ra: 11 dũng sĩ kiên cường ấy đã đánh lui tới 15 đợt tấn công của cả tiểu đoàn giặc, tiêu diệt 112 tên Mỹ, giữ vững đài quan sát an toàn. Tinh thần chiến đấu quả cảm của Bùi Ngọc Đủ và đồng đội đã tạo nên một huyền thoại chấn động chiến trường. Xúc động trước chiến công này, nhạc sĩ Huy Thục đã sáng tác bài hát bất hủ: "Một người một bát không ai nhường ai. 11 chàng trai cùng 11 khẩu súng, đã đánh lùi một tiểu đoàn Mỹ..." để vinh danh những người con ưu tú.
III. CẢM NHẬN CỦA TÁC GIẢ
Trận đánh trên Đồi Không Tên là một bản hùng ca tuyệt đẹp về tinh thần tập thể và ý chí thép của Quân đội Nhân dân Việt Nam. 11 người đánh lùi cả ngàn quân địch trang bị tận răng, đó là điều mà khoa học quân sự thế giới không thể giải thích nổi, ngoại trừ lý do: Tình yêu nước mãnh liệt.
Câu chuyện của bác Bùi Ngọc Đủ dạy cho chúng ta về sức mạnh của sự kiên cường và tinh thần đồng đội. Trong lớp học, nếu các em biết đoàn kết lại, giúp đỡ lẫn nhau thì mọi khó khăn trong học tập cũng sẽ bị "đánh lui" như những dũng sĩ trên Đồi Không Tên năm xưa.



