Bài viết

MƯỜI MỘT LÍT MÁU VÀ SÁU LẦN CƯA CHÂN - 1B2VCVB -K68

Tây Ninh14/08/2026Phường Quyết Thắng (Phường Quyết Thắng)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên chiến trường miền Đông Nam Bộ nắng cháy, Nguyễn Văn Thương là một chiến sĩ tình báo ẩn mình xuất sắc. Ông sở hữu biệt tài hóa trang và khả năng giao liên xuất quỷ nhập thần, vận chuyển hàng trăm tài liệu tối mật từ chiến khu vào nội đô Sài Gòn mà địch không hề hay biết.

Trong một chuyến làm nhiệm vụ băng qua cánh đồng trống, ông bị trực thăng địch phát hiện và bủa vây. Một mình giữa vòng vây của cả một đại đội biệt kích Mỹ, Nguyễn Văn Thương không chịu đầu hàng. Ông ôm súng chiến đấu kiên cường, bắn hạ nhiều tên giặc cho đến khi cạn sạch viên đạn cuối cùng và bị đánh ngất bởi một báng súng từ phía sau.

Địch mở tiệc ăn mừng vì bắt được một "con cá lớn" của lưới tình báo. Chúng đưa ông về Tổng nha Cảnh sát, dùng từ những viên thuốc lú cho đến các đòn tra tấn tàn khốc nhất hòng buộc ông khai ra mật mã giao liên và vị trí của các đồng đội.

Biết đòn roi không khuất phục được người chiến sĩ, tên sĩ quan tình báo Mỹ đổi chiến thuật. Hắn mang đến một va-li đầy ắp những xấp đô-la Mỹ thơm mùi giấy mới, đặt cạnh đó là một chiếc chìa khóa xe hơi hạng sang:
– "Chỉ cần ông ký vào tờ giấy này, viết ra vài cái tên. Toàn bộ số tiền này, chiếc xe này và một căn biệt thự ở Sài Gòn sẽ là của ông. Ông sẽ được sang Mỹ chữa trị vết thương."

Nguyễn Văn Thương nhìn va-li tiền, rồi nhìn thẳng vào mắt tên sĩ quan Mỹ, khạc ra một ngụm máu:
– "Tiền của tụi mày mua được nhà lầu, xe hơi, nhưng không bao giờ mua được lòng yêu nước của một người lính cụ Hồ."

Lời từ chối đanh thép của ông đã chọc điên những kẻ thẩm vấn. Chúng quyết định bẻ gãy ý chí của ông bằng cách hủy hoại cơ thể ông một cách man rợ nhất. Địch ra lệnh cưa chân ông.

Chúng không cưa hết một lần mà chia làm sáu lần. Mỗi lần cưa, chúng chỉ cắt đi một đoạn ngắn khoảng vài xăng-ti-mét từ bàn chân lên đến tận đùi. Mỗi một nhịp cưa sắt nghiến vào xương thịt, máu chảy ròng ròng xuống nền nhà giam lạnh ngắt. Đau đớn thấu tận tâm can khiến ông ngất lịm đi hết lần này đến lần khác. Địch dội nước lạnh vào mặt ông, gầm rú bên tai:
– "Khai không? Khai thì dừng cưa!"

Nguyễn Văn Thương nghiến răng chặt đến mức vỡ vụn, hai bàn tay bấu chặt vào ghế sắt đến bật máu. Trong cơn đau tưởng chừng như nát cả linh hồn, ông vẫn dùng chút sức tàn hét lớn để át đi tiếng cưa sắt của kẻ thù:
– "Tụi mày có cưa hết chân tao, cưa đến tận cổ tao, tao cũng không bao giờ phản bội Tổ quốc!"

Sau nhiều ngày tra tấn dã man, chúng đã cưa chân ông tổng cộng sáu lần, biến người chiến sĩ tình báo oai hùng ngày nào giờ chỉ còn lại một khúc thân mình rướm máu với hai chiếc đùi cụt lủn. Địch kinh hoàng nhận ra, cơ thể của người đàn ông này có thể bị cắt nát, nhưng linh hồn thép của ông thì vĩnh viễn là một pháo đài bất khả xâm phạm. Chúng bất lực quăng ông vào góc phòng giam tối tăm cho đến ngày chiến thắng.

Chiến tranh qua đi, người anh hùng ấy trở về với quê hương trên đôi chân giả bằng gỗ. Mỗi bận nhìn những vết sẹo co kéo trên khúc thân thể không vẹn toàn của ông, người ta lại hiểu thế nào là một "thời hoa lửa" kiên trung, nơi mà mỗi người chiến sĩ sẵn sàng dâng hiến từng giọt máu, từng mảng xương thịt của mình để giữ lấy sự vẹn toàn cho dáng hình xứ sở.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn