Bài viết

MƯỜI MỘT MÙA GIÓ ĐI QUA TUỔI TRẺ

Thanh Hóa15/09/2026Lê Thị Thu Hiền (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những cuộc đời giống như một dòng sông. Dòng sông ấy cứ lặng lẽ chảy qua năm tháng, mang theo những bến bờ đã gặp, những mùa nước đã đi qua và cả những điều không bao giờ trở lại. Với cựu chiến binh Lê Xuân Thiện, dòng sông của tuổi trẻ đã có một khúc quanh rất đặc biệt: năm 1974, ông lên đường nhập ngũ; đến năm 1985, ông mới trở về.

Mười một năm.

Mười một năm – không chỉ là khoảng cách giữa hai con số trên cuốn lịch, mà là một mùa dài của tuổi trẻ.

Năm 1974, ông Thiện còn rất trẻ. Tuổi trẻ khi ấy giống như một cánh cửa vừa mở, phía trước đáng lẽ là những ước mơ, những dự định và một cuộc sống bình thường bên gia đình. Nhưng lịch sử đã gọi tên thế hệ của ông theo một cách khác.

Ông khoác ba lô lên đường.

Quê hương ở lại phía sau.

Có lẽ không ai khi ấy biết được chuyến đi ấy sẽ kéo dài bao lâu. Chỉ biết rằng, từ ngày bước qua cánh cửa gia đình để lên đường, cuộc sống của một người thanh niên đã rẽ sang một con đường khác.

Con đường của người lính.

Những năm tháng quân ngũ cứ thế trôi qua.

Ngày nối ngày. Tháng nối tháng.

Tuổi trẻ của ông không được đo bằng những mùa hoa nở bên quê nhà, mà bằng những năm tháng trong màu xanh quân phục. Có những ngày bình thường đến mức chẳng có gì để kể, nhưng chính những ngày tháng bình thường ấy lại âm thầm rèn nên một con người khác.

Quân ngũ giống như một lò rèn của thời gian.

Ở đó, tuổi trẻ được tôi luyện bằng kỷ luật, bằng trách nhiệm, bằng sự chịu đựng và bằng ý thức rằng khi đã khoác lên mình màu áo lính, phía sau mình không chỉ là bản thân, mà còn là đồng đội, là gia đình và là quê hương.

Mười một năm cứ thế đi qua.

Có những ngày chắc hẳn rất dài.

Có những ngày có thể chỉ mong một tin từ quê nhà.

Có những lúc nỗi nhớ được cất đi thật sâu, bởi trước mắt vẫn còn nhiệm vụ phải hoàn thành.

Nhưng con người kỳ lạ lắm. Những gì tưởng như không thể chịu đựng được trong một ngày lại có thể trở thành ký ức khi nhìn lại cả một đời.

Và rồi, năm 1985 đến.

Sau mười một năm, ông Thiện rời quân ngũ.

Cánh cửa quân đội khép lại. Một cánh cửa khác của cuộc đời mở ra.

Người thanh niên rời quê năm nào giờ đã trở thành một người đàn ông trưởng thành.

Nếu năm 1974, ông mang theo tuổi trẻ để lên đường thì năm 1985, ông trở về với một hành trang vô hình nhưng nặng hơn bất cứ chiếc ba lô nào: đó là những năm tháng đã sống, những bài học đã trải qua và ký ức về một thời mà đất nước còn nhiều gian khó.

Có những hành trang không nhìn thấy được.

Không nằm trong chiếc ba lô.

Không nằm trên đôi vai.

Nhưng lại theo một con người suốt cả cuộc đời.

Đó là ký ức.

Ngày hôm nay, khi nhìn lại chặng đường ấy, mười một năm có thể đã lùi rất xa. Thời gian giống như một lớp bụi phủ lên những trang sách cũ. Nhưng chỉ cần một câu chuyện được nhắc lại, những trang sách ấy dường như lại mở ra.

Bởi với người lính, quá khứ không hẳn đã mất đi.

Nó chỉ ngủ yên ở một góc nào đó trong ký ức.

Và những người như bác Thiện chính là những trang sách sống của một thời đã qua.

Bác không phải là một nhân vật trong những câu chuyện xa xôi mà chúng ta chỉ biết qua sách vở. Bác là một con người bằng xương bằng thịt, đã từng có một tuổi trẻ, từng đứng trước lựa chọn của cuộc đời và đã dành mười một năm tuổi trẻ cho màu áo lính.

Hôm nay, thế hệ trẻ được lớn lên trong một thời đại khác. Chúng ta có những ước mơ rất khác, những con đường rất khác. Nhưng mỗi khi nhìn vào những người lính năm xưa, ta có thể thấy phía sau sự bình dị của họ là cả một khoảng trời lịch sử.

Tuổi trẻ của bác Thiện giống như một ngọn đèn đã cháy qua những năm tháng dài. Ngọn lửa ấy có thể đã đi qua mùa chiến tranh, nhưng ánh sáng của nó vẫn còn đủ để soi cho những người đến sau hiểu giá trị của hai chữ “bình yên”.

Mười một năm quân ngũ đã khép lại.

Nhưng câu chuyện của người lính thì chưa bao giờ chỉ thuộc về quá khứ.

Bởi mỗi khi một người trẻ hôm nay được sống, được học tập, được mơ ước và được lựa chọn con đường mình muốn đi, đâu đó trong những năm tháng đã qua vẫn có bóng dáng của những người từng bước lên đường khi tuổi đời còn rất trẻ.

Có những người đã gửi lại tuổi xuân cho lịch sử. Đến khi lịch sử lùi xa, điều còn lại không phải là những lời ca ngợi, mà là một thế hệ trẻ biết cúi đầu trước quá khứ và ngẩng cao đầu bước tiếp tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MƯỜI MỘT MÙA GIÓ ĐI QUA TUỔI TRẺ | Câu chuyện thời hoa lửa