MƯỜI MỘT NĂM MANG ÁO LÍNH – MỘT ĐỜI KHÔNG QUÊN
Mười một năm quân ngũ của bác Lê Ngọc Hùng là hành trình đi qua tuổi trẻ, chiến tranh, mất mát và niềm tin không bao giờ tắt. Từ ngày rời quê nhập ngũ đến lúc xuất ngũ trở về, bác đã sống trọn vẹn đời lính giữa những chiến dịch lớn nhỏ nơi chiến trường Campuchia. Những ký ức ấy không ồn ào, nhưng lặng lẽ hun đúc nên bản lĩnh và nhân cách của một người cựu chiến binh. Với bác, đó là quãng đời gian khổ nhất, nhưng cũng tự hào nhất.
Năm 1977, chàng trai thôn Hạ Vũ 1, xã quê nghèo yên bình, khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Khi ấy, bác Lê Ngọc Hùng mới tròn hai mươi tuổi, mang theo hành trang giản dị là lý tưởng của một thanh niên: đi theo tiếng gọi của Tổ quốc, không đắn đo, không so đo mất còn.
Suốt mười một năm trong quân đội, biên chế tại Trung đoàn 18, Sư đoàn 325, Quân đoàn 2, bác Hùng trưởng thành từ người lính trẻ đến Trung sĩ, giữ chức vụ Chính trị viên, trực tiếp tham gia cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam và làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia. Đó là những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó, chiến tranh chưa thực sự lùi xa.
Bác đã đi qua rừng sâu, đồng cạn, núi đá và những vùng đất từng được gọi là “đất chết”. Đã chứng kiến những trận đánh lớn, những chiến dịch kéo dài, nơi đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh mình. Khi nhắc lại, bác chỉ nói chậm rãi:
“Người còn sống phải sống sao cho xứng với người đã nằm lại.”
Trong vai trò Chính trị viên, bác không chỉ là người cầm súng, mà còn là người giữ lửa tinh thần cho đơn vị. Những lúc bom đạn vây quanh, đói rét và bệnh tật bào mòn sức lực, bác vẫn đứng ra động viên anh em, nhắc họ nhớ về quê hương, gia đình, về lý do mình chiến đấu.
“Lính mà không vững tinh thần thì súng mạnh mấy cũng không thắng,” bác từng nói với đồng đội.
Có những kỷ niệm bác nhớ suốt đời: đêm giữ chốt giữa cánh đồng hoang, chiến dịch truy quét dài ngày trong rừng sâu, những trận phản công giữ tuyến hành lang chiến lược, và cả những buổi chôn cất đồng đội vội vàng giữa chiến trường. Mỗi nắm đất lấp xuống là một phần tuổi trẻ gửi lại.
Với những đóng góp bền bỉ trong suốt thời gian công tác, bác được Nhà nước và Quân đội ghi nhận bằng Huân chương Chiến sĩ Giải phóng hạng Ba, Huân chương Chiến sĩ Vẻ vang, Huy chương Quân kỳ Quyết thắng cùng nhiều giấy khen của đơn vị. Nhưng bác luôn nói:
“Huân chương lớn nhất là ngày đất nước yên bình, anh em còn sống mà trở về.”
Năm 1988, bác Lê Ngọc Hùng xuất ngũ, rời quân đội trong lặng lẽ, mang theo ba lô cũ, vài bộ quần áo và một trái tim đầy ký ức. Trở về quê hương, bác tiếp tục làm người công dân bình dị, nhưng trong bác, người lính chưa bao giờ rời đi.
Giờ đây, khi mái tóc đã bạc, nhắc lại thời hoa lửa, bác chỉ cười hiền:
“Chúng tôi không nghĩ mình là anh hùng. Chúng tôi chỉ làm điều cần làm, vào lúc Tổ quốc cần.”
Và chính sự lặng lẽ ấy đã làm nên vẻ đẹp bền bỉ của một thế hệ người lính – những người đã đi qua chiến tranh để giữ lại hòa bình cho hôm nay.



