MƯỜI MỘT NĂM TUỔI TRẺ
Có những con số nhìn trên trang giấy tưởng như rất ngắn, nhưng khi đặt vào cuộc đời một con người, nó lại mang sức nặng của cả một thời tuổi trẻ.
Với cựu chiến binh Lê Xuân Thiện, đó là những con số 1974 – 1985.
Sinh năm 1957, năm 1974, khi vừa bước vào tuổi mười bảy, mười tám, ông lên đường nhập ngũ. Đó là lứa tuổi mà hôm nay, nhiều bạn trẻ vẫn đang ngồi trên ghế nhà trường, còn ông khi ấy đã khoác lên mình màu áo lính, bắt đầu một hành trình mà chính ông cũng không thể biết trước sẽ kéo dài bao lâu.
Ngày lên đường, phía trước là những tháng năm chưa biết trước. Phía sau là quê nhà, gia đình và những người thân yêu.
Người lính trẻ ấy rời quê khi tuổi đời còn rất trẻ.
Mười một năm sau, năm 1985, ông mới trở về.
Mười một năm.
Không quá dài nếu nhìn trên dòng lịch sử, nhưng đủ để một chàng trai mười bảy, mười tám tuổi trưởng thành thành một người đàn ông. Đủ để tuổi trẻ đi qua những tháng ngày mà sau này, khi ngoảnh lại, người ta mới nhận ra mình đã gửi lại ở đó biết bao điều.
Những năm tháng quân ngũ chắc hẳn không chỉ có những thời khắc được nhắc đến trong những câu chuyện lớn. Đó còn là những ngày tháng rất đỗi bình thường: những buổi huấn luyện, những lần làm nhiệm vụ, những lúc xa gia đình, những ngày gian khó cùng đồng đội.
Chính những điều bình thường ấy lại tạo nên một người lính.
Ở tuổi mười bảy, người ta có thể chưa hiểu hết thế nào là trách nhiệm.
Nhưng môi trường quân ngũ dạy người lính hiểu rằng: khi đã nhận nhiệm vụ, mình phải cố gắng hoàn thành; khi đồng đội cần, mình không thể chỉ nghĩ cho riêng mình; khi khó khăn đến, điều đầu tiên không phải là tìm cách bỏ cuộc mà là tìm cách vượt qua.
Mười một năm sống trong kỷ luật và trách nhiệm, những điều ấy dần trở thành một phần trong con người ông Thiện.
Rồi năm 1985, ông xuất ngũ.
Ngày trở về, ông không còn là chàng trai của năm 1974 nữa.
Thời gian đã thay đổi ông.
Nhưng có lẽ, điều thời gian không thể lấy đi chính là những năm tháng đã sống trong màu áo lính.
Trở về quê hương, người lính năm nào lại bắt đầu một cuộc sống khác. Không còn những ngày tháng trong quân ngũ, ông trở lại với gia đình, với quê hương và những công việc đời thường.
Cuộc sống sau quân ngũ có thể không có những tiếng hô, những hàng quân hay những nhiệm vụ như trước. Nhưng những phẩm chất được rèn giũa trong mười một năm ấy vẫn tiếp tục theo ông trong cuộc sống.
Đến hôm nay, khi nhắc lại quãng đời quân ngũ, có lẽ điều đáng quý nhất không nằm ở việc câu chuyện ấy có bao nhiêu chiến công được kể lại.
Bởi không phải người lính nào cũng có một câu chuyện thật lớn để kể.
Có những người chỉ lặng lẽ hoàn thành nhiệm vụ của mình, rồi trở về quê hương, tiếp tục cuộc sống bình dị.
Nhưng chính những con người bình dị ấy đã góp phần tạo nên một thế hệ.
Một thế hệ đã đi khi đất nước cần.
Một thế hệ đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ cho nhiệm vụ.
Và một thế hệ khi trở về không mang theo những lời kể hào nhoáng, mà mang theo ký ức của những năm tháng đã sống hết mình với trách nhiệm.
Lê Xuân Thiện – sinh năm 1957, nhập ngũ năm 1974, xuất ngũ năm 1985.
Ba mốc thời gian ấy tưởng chỉ là vài dòng tiểu sử.
Nhưng ở giữa chúng là mười một năm tuổi trẻ.
Mười một năm không thể lấy lại.
Mười một năm đã trở thành một phần ký ức của đời người.
Và khi thế hệ hôm nay được sống trong những ngày bình yên, có lẽ điều ý nghĩa nhất không phải chỉ là nói lời biết ơn, mà là biết sống sao cho xứng đáng với những năm tháng mà thế hệ cha anh đã từng trao đi.
Bởi có những tuổi trẻ đã đi qua không phải để được kể lại như một huyền thoại, mà để những người đến sau được lớn lên trong một cuộc đời bình yên hơn.



