Bài viết

MƯỜI NĂM ÁO LÍNH: KÝ ỨC CỦA NGƯỜI BINH ĐỘI TRƯỞNG

Thanh Hóa17/09/2026Xã Nga An (Xã Nga An)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

MƯỜI NĂM ÁO LÍNH: KÝ ỨC CỦA NGƯỜI BINH ĐỘI TRƯỞNG

Chương 1: Khai Tăng Tuổi Để Ra Trận

Tôi sinh năm 1957, lớn lên khi tiếng bom Mỹ rải thảm miền Bắc gầm rú mỗi ngày. Năm 1972, khi cuộc chiến tranh bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, cậu thiếu niên 15 tuổi là tôi ngày ấy đã mang một trái tim sục sôi ý chí căm thù giặc. Vì chưa đủ tuổi tòng quân, tôi đã trốn gia đình, khai tăng tuổi để được khoác lên mình màu áo xanh bồ đội. Ngày bước chân vào doanh trại, chiếc ba lô con cóc dường như còn quá rộng so với tấm lưng gầy của cậu học trò, nhưng ánh mắt tôi thì chỉ nhìn về một hướng: Miền Nam ruột thịt.

Chương 2: Tuổi Trẻ Tôi Luyện Giữa Lửa Đạn Trường Sơn

Sự khắc nghiệt của chiến trường không phân biệt tuổi tác. Từ một cậu thiếu niên ngơ ngác, khói bom và những trận đánh ác liệt đã tôi luyện tôi thành một người lính thực thụ. Với sự gan dạ và nhạy bén, tôi được phong cấp bậc Trung sĩ (H3) và giữ chức vụ Binh đội trưởng (bt).

Trọng trách của một "binh đội trưởng" nơi tuyến đầu là dẫn dắt anh em trong đội vượt qua những cung đường máu, quản lý vũ khí, đạn dược và giữ vững vị trí chiến đấu. Chúng tôi đã sống qua những ngày tháng "cơm vắt, xôi đùm", chia nhau từng ngụm nước bình tông găm đầy vết đạn, đối mặt với cái chết chỉ trong gang tấc. Giữa lán trại dột nát dưới cơn mưa ngàn, tôi và đồng đội vẫn chuyền tay nhau điếu thuốc sâu kèn, cùng hát vang bài ca ra trận. Tuổi trẻ của tôi không có giảng đường hay thư viện, chỉ có ánh lửa hoa bạt ngàn của bom đạn và tình đồng chí thiêng liêng.

Chương 3: Mười Năm Trọn Vẹn Nghĩa Tình Với Tổ Quốc

Mùa xuân năm 1975, đất nước hòa bình, non sông thu về một mối. Thế nhưng, nhiệm vụ của người lính Nguyễn Bá Năm vẫn chưa khép lại. Giai đoạn hậu chiến với muôn vàn gian khó, từ việc rà phá bom mìn, ổn định vùng mới giải phóng cho đến nhiệm vụ bảo vệ biên cương, tôi tiếp tục cùng đơn vị rong ruổi khắp các chiến trường cũ.

Tôi đã cống hiến trọn vẹn 10 năm thanh xuân — một thập kỷ đẹp nhất của đời người trong màu áo lính. Phải đến năm 1982, khi tình hình đất nước đã dần đi vào ổn định, tôi mới nhận quyết định xuất ngũ, giã từ khẩu súng và chiếc quân hàm Trung sĩ để trở về với cuộc sống đời thường.

Vĩ Thanh: Ngọn Lửa Thanh Xuân Chưa Bao Giờ Tắt

Mười năm binh nghiệp, từ một cậu bé 15 tuổi năm 1972 cho đến người đàn ông trưởng thành năm 1982, cuộc chiến đã lấy đi của tôi nhiều mồ hôi và cả máu thịt, nhưng đã trả lại cho tôi một cuộc đời vô cùng kiêu hãnh. Giờ đây, ông Nguyễn Bá Năm tóc đã pha sương, nhưng ngọn lửa của thời hoa lửa năm ấy vẫn cháy mãi trong tim. Tôi tự hào vì mình đã sống, đã chiến đấu và hiến dâng trọn vẹn tuổi trẻ cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MƯỜI NĂM ÁO LÍNH: KÝ ỨC CỦA NGƯỜI BINH ĐỘI TRƯỞNG | Câu chuyện thời hoa lửa