MƯỜI NĂM ÁO LÍNH – MỘT ĐỜI KHÔNG QUÊN
Có những người khi nhắc về tuổi trẻ sẽ nhớ đến những ngày tháng bình yên bên gia đình, những buổi chiều trên quê hương hay những ước mơ đầu đời. Nhưng với đồng chí Phạm Công Ngọc, tuổi trẻ lại gắn với màu xanh quân phục và những năm tháng xa nhà. Đó là quãng thời gian tuy đã lùi xa, nhưng mỗi khi nhớ lại vẫn nguyên vẹn những cảm xúc của một thời thanh xuân.
Sinh năm 1965, đồng chí Phạm Công Ngọc lớn lên trong những năm đất nước còn nhiều khó khăn. Năm 1983, khi vừa bước vào tuổi mười tám, anh rời quê hương lên đường nhập ngũ. Ngày ấy, một chàng trai trẻ tạm biệt gia đình để bắt đầu cuộc sống mới, mang theo hành trang đơn sơ và những lời căn dặn của người thân. Không ai biết những năm tháng phía trước sẽ có những gì, chỉ biết rằng đã khoác lên mình bộ quân phục thì phải cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.
Những ngày đầu trong quân đội là những ngày làm quen với một cuộc sống hoàn toàn khác. Tiếng kẻng báo thức, những buổi huấn luyện nghiêm khắc, những lần hành quân và những giờ sinh hoạt tập thể dần trở thành nhịp sống quen thuộc. Từ một thanh niên của làng quê, đồng chí Ngọc từng bước trưởng thành trong môi trường quân ngũ.
Điều giữ lại sâu sắc nhất sau những năm tháng ấy có lẽ là tình đồng đội. Những người lính cùng đơn vị trở thành những người anh em. Họ cùng chia sẻ những lúc khó khăn, cùng động viên nhau khi nhớ nhà và cùng vui với những niềm vui rất giản dị. Một lá thư từ quê, một câu chuyện về gia đình hay một bữa cơm có thêm chút quà quê cũng đủ trở thành kỷ niệm đáng nhớ.
Mười năm, từ 1983 đến 1993, đồng chí Phạm Công Ngọc đã dành một phần quan trọng của tuổi trẻ cho quân đội. Mười năm ấy là hành trình của sự rèn luyện và trưởng thành. Những gian khó của cuộc sống quân ngũ dạy người lính biết kiên trì, biết kỷ luật, biết sống vì tập thể và biết trân trọng tình đồng chí.
Năm 1993, ngày xuất ngũ trở về quê hương cũng là ngày khép lại một chương tuổi trẻ. Đồng chí Ngọc rời đơn vị, mang theo những kỷ niệm về những người đồng đội và những năm tháng đã cùng nhau trải qua. Trở về cuộc sống đời thường, đồng chí tiếp tục lao động, xây dựng gia đình và quê hương.
Thời gian cứ thế trôi đi. Những người đồng đội năm xưa mỗi người một nơi, cuộc sống mỗi người một khác. Nhưng những năm tháng trong quân ngũ vẫn là một phần ký ức không thể thay thế.
Bởi có một điều đặc biệt: tuổi trẻ chỉ đi qua một lần, nhưng những năm tháng được sống và cống hiến trong màu áo lính thì có thể theo một người suốt cả cuộc đời.
Với đồng chí Phạm Công Ngọc, mười năm quân ngũ không chỉ là một khoảng thời gian trong lý lịch. Đó là mười năm của tuổi trẻ, của tình đồng đội, của những ngày tháng rèn luyện và trưởng thành – một thời áo lính đáng nhớ, đáng tự hào.



