Mười năm hành quân qua ba chiến trường
Mười năm hành quân qua ba chiến trường
Con đường vào thôn Tho, xã Tân An hôm nay rợp bóng cây, yên bình như bao miền quê khác. Ít ai biết rằng, hơn nửa thế kỷ trước, từ chính mảnh đất này, chàng thanh niên Triệu Văn Mạnh, sinh năm 1943, đã lên đường nhập ngũ, mang theo tuổi xuân và khát vọng cống hiến cho Tổ quốc.
Năm 1962, ở tuổi mười chín, ông khoác ba lô rời quê. Đó là thời điểm cuộc kháng chiến chống Mỹ đang ngày càng ác liệt. Trước mắt người thanh niên trẻ là một hành trình chưa biết ngày trở lại, nhưng trong tim chỉ có một suy nghĩ giản dị: đất nước còn chiến tranh thì người thanh niên phải có trách nhiệm lên đường.
Mười năm trong quân ngũ, từ 1962 đến 1972, cũng là mười năm ông đi qua nhiều chiến trường khốc liệt của miền Nam. Dấu chân người lính đã in trên mảnh đất Quảng Trị, vượt những cánh rừng đại ngàn của Tây Nguyên rồi tiếp tục làm nhiệm vụ ở miền Đông Nam Bộ. Mỗi nơi ông đi qua đều mang những dấu ấn riêng của chiến tranh, của gian khổ và của sự hy sinh.
Ông kể rằng, cuộc sống của người lính khi ấy luôn gắn với những cuộc hành quân dài ngày. Có khi vừa đặt ba lô xuống nghỉ thì nhận lệnh lên đường. Có những đêm ngủ dưới tán rừng, lấy đất làm giường, lấy bầu trời làm mái nhà. Những bữa cơm vội, những cơn mưa rừng bất chợt hay cái nắng bỏng rát nơi chiến trường dần trở thành một phần của cuộc sống.
Nhưng điều khiến ông nhớ nhất không phải là những khó khăn ấy, mà là tình đồng đội.
Giữa chiến trường, mỗi người lính đều coi nhau như anh em ruột thịt. Khi hành quân, người khỏe giúp người yếu mang ba lô. Khi thiếu lương thực, từng phần cơm, từng ngụm nước đều được san sẻ. Trong hoàn cảnh nào, họ cũng động viên nhau giữ vững tinh thần để hoàn thành nhiệm vụ.
Có những người đồng đội đã cùng ông đi qua Quảng Trị nhưng không thể tiếp tục hành trình đến Tây Nguyên. Có người đã kề vai sát cánh ở Tây Nguyên nhưng mãi mãi nằm lại trên miền Đông Nam Bộ. Mỗi lần nhắc đến họ, ông đều lặng đi. Với ông, ký ức về đồng đội không chỉ là những gương mặt năm xưa, mà còn là lời nhắc nhở phải sống xứng đáng với sự hy sinh của những người đã không trở về.
Sau mười năm quân ngũ, năm 1972, ông Triệu Văn Mạnh hoàn thành nhiệm vụ và trở về quê hương. Chàng trai mười chín tuổi ngày nào nay đã trưởng thành sau những năm tháng khói lửa. Chiếc ba lô cũ theo ông về lại thôn Tho không chỉ chứa vài kỷ vật, mà còn mang theo biết bao ký ức của một thời tuổi trẻ.
Trở về với cuộc sống đời thường, ông bắt đầu dựng xây gia đình, lao động sản xuất và tích cực tham gia các hoạt động ở địa phương. Dẫu không còn khoác trên mình màu áo lính, tác phong kỷ luật, tinh thần trách nhiệm và đức tính giản dị vẫn luôn theo ông trong suốt cuộc đời.
Những năm gần đây, mỗi khi đoàn viên, thanh thiếu nhi xã Tân An đến thăm, ông đều vui vẻ kể lại những câu chuyện của một thời hoa lửa. Ông không nói nhiều về chiến công, mà luôn nhắc đến hòa bình.
Thời gian đã phủ màu lên mái tóc người cựu chiến binh, nhưng không thể xóa nhòa ký ức về mười năm hành quân qua Quảng Trị, Tây Nguyên và miền Đông Nam Bộ. Những bước chân năm ấy đã trở thành một phần lịch sử, để hôm nay, từ câu chuyện của ông Triệu Văn Mạnh, thế hệ trẻ hiểu rằng hòa bình không tự nhiên mà có, mà được vun đắp bằng lòng yêu nước, sự kiên cường và những năm tháng tuổi xuân của biết bao người lính Việt Nam.



