Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Mười năm khoác áo lính – Một lời thề với Tổ quốc

Nhập ngũ tháng 2 năm 1967 khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang ở giai đoạn ác liệt, đồng chí Đặng Hữu Phúc đã trải qua tròn 10 năm trong quân ngũ. Từ những năm tháng chiến tranh đến ngày đất nước thống nhất và làm nhiệm vụ bảo vệ thành quả cách mạng, ông đã dành trọn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.

Lào Cai16/06/2026Hoàng Trọng Việt (Đoàn xã Lâm Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tên câu chuyện: Mười năm khoác áo lính – Một lời thề với Tổ quốc

Tóm tắt:
Nhập ngũ tháng 2 năm 1967 khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang ở giai đoạn ác liệt, đồng chí Đặng Hữu Phúc đã trải qua tròn 10 năm trong quân ngũ. Từ những năm tháng chiến tranh đến ngày đất nước thống nhất và làm nhiệm vụ bảo vệ thành quả cách mạng, ông đã dành trọn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.

NỘI DUNG CÂU CHUYỆN

Tháng 2 năm 1967.

Khi ấy, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang bước vào giai đoạn quyết liệt. Khắp miền Bắc, phong trào thanh niên lên đường nhập ngũ diễn ra sôi nổi. Những khẩu hiệu "Ba sẵn sàng", "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" đã trở thành lời hiệu triệu của cả một thế hệ.

Trong không khí ấy, chàng thanh niên Đặng Hữu Phúc, sinh tháng 5 năm 1946, đã tình nguyện lên đường nhập ngũ.

Ông khi ấy vừa tròn 21 tuổi.

Đó là độ tuổi đẹp nhất của đời người.

Độ tuổi của những dự định, những ước mơ và cả những tình cảm riêng tư vừa chớm nở.

Nhưng trước vận mệnh của dân tộc, ông đã lựa chọn gác lại tất cả.

Ngày chia tay quê hương, mẹ ông lặng lẽ chuẩn bị cho con trai một chiếc khăn tay tự may.

Bà không khóc.

Bởi thời ấy, ở nhiều làng quê Việt Nam, tiễn con ra trận đã trở thành điều bình thường.

Người mẹ nào cũng hiểu:

Đất nước còn chiến tranh thì thanh niên phải lên đường.

Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế về đơn vị chiến đấu.

Những tháng ngày đầu quân ngũ là chuỗi ngày học tập và rèn luyện gian khổ.

Từ một thanh niên quen lao động đời thường, ông phải học cách sử dụng vũ khí, học chiến thuật chiến đấu, học hành quân đường dài và thích nghi với kỷ luật nghiêm ngặt của quân đội.

Mỗi ngày trôi qua đều giúp người lính trẻ trưởng thành hơn.

Năm 1968, cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân nổ ra trên khắp miền Nam.

Dù ở đơn vị nào, những người lính như ông Phúc đều cảm nhận được khí thế sục sôi của cả dân tộc.

Niềm tin chiến thắng ngày càng mãnh liệt.

Nhưng đi cùng với đó là những hy sinh mất mát không thể tránh khỏi.

Trong chiến tranh, điều khiến ông ám ảnh nhất không phải tiếng bom rơi hay đạn nổ.

Mà là những lần tiễn biệt đồng đội.

Có những người vừa hôm qua còn cùng ăn cơm, cùng hành quân.

Hôm nay đã nằm lại nơi chiến trường.

Mỗi lần như vậy, đơn vị lại lặng lẽ chôn cất đồng đội bên sườn đồi hoặc dưới tán rừng.

Một cành cây làm bia mộ.

Một nắm đất phủ lên người chiến sĩ.

Rồi đơn vị tiếp tục lên đường.

Không ai có thời gian để khóc quá lâu.

Bởi phía trước vẫn còn nhiệm vụ.

Những năm 1970 - 1972, chiến trường ngày càng khốc liệt.

Đặc biệt trong Chiến dịch Đường 9 - Nam Lào năm 1971 và cuộc chiến đấu chống chiến tranh phá hoại bằng không quân của Mỹ ở miền Bắc năm 1972, tinh thần chiến đấu của quân dân ta càng thêm mạnh mẽ.

Ở bất cứ vị trí công tác nào, người lính Đặng Hữu Phúc cũng luôn xác định rõ trách nhiệm của mình.

Ông từng tâm sự rằng:

"Thời chiến, ai cũng có thể hy sinh bất cứ lúc nào. Điều quan trọng nhất là sống sao cho xứng đáng với màu áo mình đang mặc."

Mùa xuân năm 1975.

Sau nhiều chiến thắng liên tiếp trên các chiến trường, quân và dân ta mở cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân.

Từ Tây Nguyên đến Huế, Đà Nẵng rồi tiến vào Sài Gòn.

Ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi nghe tin Dinh Độc Lập bị quân giải phóng chiếm giữ, cả đơn vị vỡ òa trong niềm vui.

Nhiều người ôm nhau khóc.

Có người lặng lẽ nhìn về phía xa.

Bởi họ nhớ tới những đồng đội đã ngã xuống.

Nhớ tới những người đã không kịp chứng kiến ngày toàn thắng.

Nhưng với ông Phúc, nhiệm vụ của người lính chưa kết thúc.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục phục vụ trong quân đội.

Đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh với muôn vàn khó khăn.

Nhiệm vụ của quân đội lúc này không chỉ bảo vệ Tổ quốc mà còn tham gia xây dựng đất nước, khắc phục hậu quả chiến tranh, giữ gìn an ninh và thành quả cách mạng.

Những năm tháng ấy tuy không còn bom đạn ác liệt như trước nhưng vẫn đầy gian nan.

Người lính tiếp tục sống trong kỷ luật, tiếp tục cống hiến vì nhân dân.

Tháng 5 năm 1977, sau tròn mười năm quân ngũ, đồng chí Đặng Hữu Phúc được xuất ngũ trở về địa phương.

Ngày trở về, mái tóc đã điểm những sợi bạc sớm.

Đôi vai đã chai sần vì năm tháng quân ngũ.

Nhưng trong trái tim ông là niềm tự hào của một người đã hoàn thành trách nhiệm với Tổ quốc.

Mười năm.

Một quãng thời gian không quá dài trong cuộc đời.

Nhưng là cả tuổi thanh xuân của một con người.

Mười năm ấy chứng kiến những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ, chứng kiến ngày non sông thu về một mối và chứng kiến những ngày đầu đất nước hòa bình.

Đó là mười năm không thể nào quên.

Ngày nay, mỗi lần kể lại câu chuyện cuộc đời mình, cựu chiến binh Đặng Hữu Phúc luôn nhắc nhở thế hệ trẻ rằng:

"Hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Nó được đổi bằng mồ hôi, máu và tuổi xuân của biết bao người."

Thông điệp:

"Giá trị lớn nhất của tuổi trẻ không nằm ở việc sống cho riêng mình, mà ở chỗ dám cống hiến khi Tổ quốc cần. Mười năm quân ngũ của người lính Đặng Hữu Phúc là minh chứng đẹp cho lý tưởng ấy."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mười năm khoác áo lính – Một lời thề với Tổ quốc | Câu chuyện thời hoa lửa