MƯỜI NĂM MÀU ÁO LÍNH – MƯỜI NĂM CỦA TUỔI TRẺ VÀ TRƯỞNG THÀNH
MƯỜI NĂM MÀU ÁO LÍNH – MƯỜI NĂM CỦA TUỔI TRẺ VÀ TRƯỞNG THÀNH
“Có những người lính khi trở về đã không còn đếm tuổi trẻ bằng những mùa xuân đã qua, mà bằng những năm tháng đã đứng trong hàng ngũ và hoàn thành trách nhiệm của mình.”
Cựu chiến binh Lê Hữu Khả sinh năm 1960. Trong cuộc đời của ông, có một chặng đường đặc biệt kéo dài tròn mười năm: từ năm 1978 đến năm 1988 phục vụ trong quân đội. Mười năm ấy chiếm một phần đáng kể của tuổi trẻ, cũng là khoảng thời gian con người trưởng thành qua nhiều trải nghiệm và thử thách.
Năm 1978, Lê Hữu Khả bước vào quân ngũ. Khi ấy ông còn rất trẻ. Rời quê hương để bắt đầu cuộc sống quân đội đồng nghĩa với việc bước vào một môi trường mới, nơi kỷ luật và nhiệm vụ trở thành những yêu cầu thường xuyên. Tuổi trẻ được rèn luyện qua từng ngày, qua từng công việc và qua tinh thần trách nhiệm với tập thể.
Trong thời gian phục vụ, Cựu chiến binh Lê Hữu Khả thuộc H3-CS. Chặng đường từ năm 1978 đến năm 1988 kéo dài tới mười năm. Nếu đặt cạnh cả cuộc đời, mười năm có thể chỉ là một phần. Nhưng nếu đặt vào tuổi trẻ, đó là một khoảng thời gian rất dài. Trong mười năm ấy, nhiều người cùng trang lứa đã bước vào cuộc sống gia đình, xây dựng sự nghiệp và ổn định cuộc sống. Còn người lính vẫn tiếp tục với nhiệm vụ của mình.
Chính sự dài lâu làm nên dấu ấn riêng của chặng đường này. Một vài tháng hay một vài năm có thể được nhớ như một nhiệm vụ, nhưng mười năm đã trở thành một phần đời. Người lính trưởng thành ngay trong môi trường mình phục vụ. Những điều được học không chỉ là kỹ năng, mà còn là cách sống, cách làm việc, cách chịu trách nhiệm và cách đứng vững trước những hoàn cảnh khó khăn.
Mười năm quân ngũ cũng là mười năm tuổi trẻ. Đó là điều khi nhìn lại người ta mới cảm nhận rõ hơn. Tuổi trẻ vốn ngắn ngủi. Mỗi năm trôi qua là một năm không thể lấy lại. Vì vậy, việc dành tới mười năm cho quân đội cũng đồng nghĩa với việc dành một phần rất lớn của tuổi thanh xuân cho trách nhiệm chung.
Nhưng những năm tháng ấy không mất đi. Chúng trở thành vốn sống. Người từng trải qua môi trường quân đội thường hiểu rõ giá trị của kỷ luật, sự phối hợp và tinh thần tập thể. Những bài học đó có thể tiếp tục được vận dụng khi trở về cuộc sống đời thường, trong gia đình, trong lao động và trong quan hệ với cộng đồng.
Năm 1988, Cựu chiến binh Lê Hữu Khả rời quân ngũ sau mười năm phục vụ. Nhưng ngày xuất ngũ không phải là ngày kết thúc mọi giá trị của người lính. Đó chỉ là sự chuyển tiếp từ một môi trường sang một môi trường khác. Màu áo lính được cất lại, nhưng những phẩm chất đã được rèn luyện trong mười năm vẫn tiếp tục đi cùng con người.
Đặc biệt, Cựu chiến binh Lê Hữu Khả còn là thương binh. Điều ấy khiến câu chuyện về mười năm quân ngũ càng mang thêm một chiều sâu. Bởi phía sau quãng thời gian dài phục vụ là những ảnh hưởng về sức khỏe được mang theo trong cuộc sống sau này. Đó là một phần cái giá mà người lính đã phải trả cho những năm tháng thực hiện nhiệm vụ.
Một người thương binh trở về không chỉ cần sự quan tâm của xã hội, mà còn cần nghị lực của chính mình để tiếp tục cuộc sống. Những gì đã mất không thể lấy lại, nhưng cuộc đời vẫn phải tiếp tục. Chính trong quá trình ấy, phẩm chất người lính một lần nữa được thể hiện: biết chấp nhận, biết vượt qua và tiếp tục hướng về phía trước.
Câu chuyện về Cựu chiến binh Lê Hữu Khả vì thế không chỉ là câu chuyện về mười năm phục vụ trong quân đội. Đó còn là câu chuyện về một phần tuổi trẻ đã dành cho nhiệm vụ và một cuộc đời tiếp tục sau những mất mát. Mười năm màu áo lính đã trở thành một phần ký ức không thể thay thế.
Ngày nay, nhìn lại những năm tháng ấy, chúng ta không cần phải tô thêm những điều chưa được ghi nhận. Chỉ riêng mười năm phục vụ, cùng dấu ấn thương binh, đã đủ để thế hệ sau hiểu rằng phía sau hai chữ “Cựu chiến binh” là một hành trình rất dài của trách nhiệm và cống hiến.
Và có lẽ, giá trị lớn nhất của câu chuyện ấy nằm ở một điều giản dị: người lính có thể rời quân ngũ, nhưng tinh thần người lính không rời khỏi cuộc đời. Những năm tháng đã qua trở thành ký ức, còn nghị lực và trách nhiệm trở thành hành trang để tiếp tục sống, tiếp tục đóng góp và tiếp tục là một phần đáng trân trọng của quê hương.



