Cựu chiến binh

MƯỜI NĂM QUÂN NGŨ – MỘT ĐỜI KHÔNG QUÊN

Cựu chiến binh Phạm Đình Chử là một trong những người lính trưởng thành từ giai đoạn cuối của cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ, gắn bó bền bỉ với chiến trường miền Nam suốt mười năm quân ngũ. Từ năm 1974 đến 1984, bác công tác tại đơn vị Binh trạm thuộc Bộ Tư lệnh Trường Sơn, làm nhiệm vụ bảo đảm chiến đấu và phục vụ chiến đấu trên chiến trường B. Những năm tháng gian khổ ấy đã hun đúc tinh thần trách nhiệm, lòng dũng cảm và phẩm chất của người lính Cụ Hồ. Cuộc đời binh nghiệp của bác là minh c

Thanh Hóa25/12/2025Nguyễn Thị Thúy (Chi đoàn trường Mầm non Hoằng Đạo)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong câu chuyện kể về quãng đời quân ngũ, bác Phạm Đình Chử không nói nhiều về chiến công, mà thường nhắc đến đồng đội và những tháng ngày gian khó. Bác bảo:
“Lính chúng tôi ngày ấy, ai cũng nghĩ đơn giản, còn giặc là còn đánh, còn nhiệm vụ là còn làm.”

Nhập ngũ năm 1974, bác được điều động vào Binh trạm trực thuộc Bộ Tư lệnh Trường Sơn, đảm nhiệm chức vụ chiến sĩ bảo đảm chiến trường, cấp bậc Hạ sĩ 2. Đơn vị của bác hoạt động tại chiến trường Tây Ninh – cửa ngõ chiến lược của miền Đông Nam Bộ, nơi diễn ra nhiều trận đánh ác liệt nhằm bảo vệ tuyến vận chuyển chiến lược vào Nam.

Nhiệm vụ của bác và đồng đội là bảo vệ kho tàng, giữ bí mật tuyến hành quân, đồng thời sẵn sàng chiến đấu khi địch tập kích. Công việc tưởng chừng thầm lặng nhưng luôn đối mặt hiểm nguy. Bác nhớ lại:
“Có những ngày phải ở trong hầm suốt nhiều giờ liền, đất rung lên vì bom, nhưng kho hàng phía sau lưng mình thì bằng mọi giá phải giữ.”

Kỷ niệm sâu sắc nhất đối với bác là những ngày cuối năm 1974, khi chiến trường nóng lên từng giờ. Đơn vị phải liên tục di chuyển kho để tránh địch phát hiện. Có lần, giữa đêm mưa rừng, anh em khiêng từng thùng đạn băng qua suối sâu. “Ướt từ đầu đến chân, rét run, nhưng không ai bỏ cuộc. Lúc đó chỉ nghĩ, phía trước đang chờ mình,” bác kể.

Sau ngày đất nước thống nhất, bác tiếp tục phục vụ trong quân đội, tham gia ổn định địa bàn, rà phá bom mìn và bảo vệ thành quả cách mạng. Với quá trình công tác bền bỉ từ thời chiến đến thời bình, bác được trao Huân chương Chiến sĩ Vẻ vang hạng Ba cùng nhiều bằng khen của đơn vị và cấp trên.

Năm 1984, bác xuất ngũ trở về quê hương thôn Dư Khánh. Rời quân phục, nhưng phẩm chất người lính vẫn theo bác suốt cuộc đời. Như lời bác nói giản dị mà sâu sắc:
“Đi qua chiến tranh rồi mới hiểu, được sống trong hòa bình là điều quý giá nhất. Và người lính, dù ở đâu, cũng phải sống cho xứng đáng với những năm tháng đã đi qua.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn