Bài viết

MƯỜI NĂM TRỌN VẸN VỚI NON SÔNG

Thanh Hóa16/09/2026Xã Nga An (Xã Nga An)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

MƯỜI NĂM TRỌN VẸN VỚI NON SÔNG

Trong tâm thức của mỗi người lính đi qua chiến tranh, những năm tháng bom đạn không chỉ là gian khổ, mà đó là thời gian đẹp nhất, rực rỡ nhất của đời người. Với ông, Mai Văn Cứ, ký ức về một thời hoa lửa là khúc tráng ca của lòng quả cảm, của một lòng đi theo tiếng gọi của Tổ quốc.

Sinh vào tháng 12 năm 1947, tuổi thơ ông gắn liền với khói lửa của cuộc kháng chiến chống Pháp. Đến khi trưởng thành, chứng kiến cảnh nước nhà bị chia cắt, lòng yêu nước trong chàng thanh niên Mai Văn Cứ lại sục sôi hơn bao giờ hết. Vào tháng 2 năm 1966, giữa lúc cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go, khốc liệt nhất, ông đã tình nguyện gác lại hậu phương, khoác lên mình màu áo lính xanh ngời.

Mười năm trong quân ngũ từ năm 1966 đến năm 1976 là mười năm nếm mật nằm gai. Trên vai mang trọng trách của một người chiến sĩ với mật danh/cấp bậc H3, ông cùng đồng đội đạp bằng mọi gian khổ, băng qua những tọa độ chết, những làn mưa bom bão đạn của kẻ thù. Những đêm thức trắng bên công sự, những trận đánh giáp lá cà, những cơn sốt rét rừng ngặt nghèo nơi chiến trường dường như không thể khuất phục được ý chí của người lính Cụ Hồ. Ông đã hiến dâng trọn vẹn tuổi đôi mươi đẹp nhất của mình cho ngày độc lập, chứng kiến non sông nối liền một dải vào mùa xuân năm 1975.

Đến tháng 3 năm 1976, khi hòa bình đã lập lại trên toàn cõi Việt Nam, người lính Mai Văn Cứ mới chính thức hoàn thành sứ mệnh, rời xa cây súng để xuất ngũ trở về. Mười năm dâng hiến cho đất nước, ông trở về với quê hương khi sức khỏe đã giảm sút, mang danh hiệu bệnh binh mất sức cùng cột mốc chế độ 7/10. Những vết thương khi trái gió trở trời lại đau nhức, những hao tổn về thể trạng chính là những "huân chương vô hình" khắc sâu vào xương máu, là minh chứng hùng hồn cho sự hy sinh thầm lặng nhưng vĩ đại của ông.

Giờ đây, khi chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ, những vết thương năm xưa vẫn còn đó, nhưng nụ cười tự hào của người lính già Mai Văn Cứ chưa bao giờ tắt. Ông hoàn toàn có quyền tự hào với con cháu, với thế hệ mai sau rằng: Mình đã sống những năm tháng thanh xuân rực rỡ nhất, đã sống một cuộc đời trọn vẹn và kiêu hãnh vì độc lập, tự do của dân tộc!


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MƯỜI NĂM TRỌN VẸN VỚI NON SÔNG | Câu chuyện thời hoa lửa