MUỐI ỚT TRÊN VẾT THƯƠNG NGƯỜI TÙ
Bài viết tái hiện hình thức tra tấn dùng muối ớt chà lên vết thương tù binh tại nhà tù Phú Quốc qua lời kể của cựu tù binh Trần Phước Lý. Qua đó góp phần khắc họa sự tàn bạo của chiến tranh và ý chí bất khuất của người tù cách mạng.
Trong những năm tháng bị giam giữ tại nhà tù Phú Quốc, nhiều tù binh cách mạng đã phải chịu đựng những hình thức tra tấn vô cùng dã man nhằm ép khai báo và khuất phục ý chí.
Theo lời kể của chú Trần Phước Lý, sau những trận đòn bằng roi cá đuối hoặc gậy gộc, quân cảnh thường tiếp tục dùng muối và ớt chà trực tiếp lên các vết thương còn rướm máu của tù binh.
Khi muối và ớt thấm vào da thịt rách nát, người bị tra tấn đau buốt đến mức toàn thân co giật. Nhiều người ngất lịm giữa sân biệt giam vì không chịu nổi cơn đau kéo dài.
Theo nhiều cựu tù kể lại, đây là một trong những kiểu tra tấn khiến tù binh ám ảnh nhất vì vết thương không chỉ đau lúc bị đánh mà còn bỏng rát suốt nhiều ngày sau đó.
Có những đồng chí lưng gần như không còn chỗ lành lặn, chỉ cần cử động nhẹ cũng đau nhói đến tận xương. Nhưng dù bị hành hạ dã man như vậy, rất nhiều người vẫn không chịu khai báo hay phản bội đồng đội.
Theo chú Trần Phước Lý, điều khiến quân cảnh bất ngờ là tinh thần chịu đựng và ý chí của tù binh cộng sản dường như càng bị tra tấn lại càng trở nên cứng rắn hơn.
Trong các phòng giam, anh em tù binh âm thầm giúp nhau rửa vết thương bằng nước ít ỏi, lấy áo cũ xé thành từng mảnh nhỏ để băng bó tạm thời.
Những lời động viên như “ráng chịu nghen đồng chí” hay “mình còn sống là còn thắng” trở thành nguồn sức mạnh giúp nhiều người vượt qua đau đớn trong lao tù.
Đối với nhiều cựu tù Phú Quốc, những vết sẹo do muối ớt chà lên năm ấy không chỉ còn trên thân thể mà còn là ký ức đau thương về tội ác chiến tranh.
Ngày nay, mỗi lần nhắc lại hình thức tra tấn ấy, nhiều người vẫn không khỏi nghẹn lòng trước sự hy sinh và khí tiết của các chiến sĩ cách mạng trong nhà tù Mỹ ngụy.


