MƯỜI PHÚT TRƯỚC GIỜ HY SINH
Rạng sáng ngày 15 tháng 10 năm 1964. Sân bắn của chính quyền Sài Gòn được lính canh dày đặc. Người thanh niên bị trói phía sau lưng là Nguyễn Văn Trỗi.
Anh bị kết án tử hình vì tham gia lực lượng biệt động, nhận nhiệm vụ đánh bom nhằm ngăn chặn kế hoạch của Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ sang Việt Nam.
Trước giờ xử bắn, một linh mục bước đến.
Ông muốn cầu nguyện cho anh.
Nguyễn Văn Trỗi nhẹ nhàng từ chối.
Anh nói:
— Tôi không có tội. Tôi chỉ chiến đấu vì độc lập của dân tộc mình.
Ít phút sau, tên chỉ huy ra lệnh bịt mắt.
Nguyễn Văn Trỗi dứt khoát:
— Không! Hãy để tôi nhìn đất nước mình lần cuối.
Anh hô vang:
Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam muôn năm!
Tiếng hô chưa dứt thì loạt đạn vang lên.
Hình ảnh người thanh niên hiên ngang trước họng súng quân thù đã trở thành biểu tượng bất khuất của thế hệ thanh niên Việt Nam.



