MƯỜI QUẢ BOM VÀ NGƯỜI CON GÁI ĐỨNG GIỮA TRỜI LỬA
Câu chuyện kể lại một thời khốc liệt tại Ngã ba Đồng Lộc trong những năm ác liệt của Chiến tranh Việt Nam, qua lời nhân chứng lịch sử là nữ thanh niên xung phong La Thị Tám – người từng đứng đếm bom giữa mưa lửa để giữ thông tuyến đường chi viện.
Tháng 7 năm 1968, Ngã ba Đồng Lộc chìm trong khói bụi. Đất đá bị bom cày xới, cây rừng cháy sém, con đường huyết mạch ra tiền tuyến luôn bị đánh phá suốt ngày đêm.
Chiều hôm ấy, máy bay gầm rú trên đầu. Từng loạt bom dội xuống, đất rung lên như động đất. Khi tiếng nổ vừa dứt, một cô gái nhỏ chạy lên đỉnh đồi quan sát. Đó là La Thị Tám – nữ thanh niên xung phong mới ngoài đôi mươi.
Cô đứng giữa khoảng trời còn mù khói, mắt chăm chú nhìn từng hố bom mới. Tay cô cầm cuốn sổ nhỏ. Bom thứ nhất rơi sát mép đường. Bom thứ hai gần suối cạn. Bom thứ ba…
“Ba… bốn… năm…” – cô lẩm nhẩm, ghi lại vị trí để đội công binh xử lý.
Đồng đội phía dưới hô lớn:
— Tám ơi, nguy hiểm lắm! Máy bay quay lại đấy!
Nhưng cô vẫn đứng nguyên. Nếu không xác định đủ vị trí bom nổ chậm, xe ra tiền tuyến sẽ gặp nguy hiểm. Một loạt bom nữa rít xuống. Đất đá bắn tung tóe. Cô cúi thấp người, rồi lại đứng dậy, tiếp tục đếm:
“... tám… chín… mười!”
Ghi xong, cô chạy nhanh xuống đồi, báo cho đơn vị:
— Có mười quả, hai quả chưa nổ, nằm sát mép đường!
Ngay sau đó, đội công binh lao ra phá bom. Đêm ấy, con đường được thông. Những đoàn xe vận tải lại nối đuôi nhau vượt qua Ngã ba Đồng Lộc, mang lương thực, đạn dược vào chiến trường.
Nhiều năm sau, khi kể lại, La Thị Tám chỉ cười hiền:
— Lúc đó chỉ nghĩ đơn giản: mình đứng đếm bom, để xe đi được, để bộ đội có đường vào chiến đấu.
Ngọn lửa chiến tranh đã lùi xa, nhưng hình ảnh cô gái nhỏ đứng giữa trời bom vẫn còn in đậm trong ký ức của những người từng sống qua thời hoa lửa. Đó là biểu tượng của lòng dũng cảm thầm lặng – những con người bình dị đã giữ cho con đường Tổ quốc không bao giờ tắt.



