MƯỜI SÁU TUỔI VÀ QUYẾT ĐỊNH NHẬP NGŨ
MƯỜI SÁU TUỔI VÀ QUYẾT ĐỊNH NHẬP NGŨ
Năm 1946, Cù Chính Lan mới mười sáu tuổi. Ở tuổi ấy, nhiều chàng trai vẫn đang sống bên gia đình, học tập hoặc làm những công việc quen thuộc ở quê. Nhưng với Cù Chính Lan, đất nước đang chiến đấu và anh muốn góp sức mình.
Sau Cách mạng tháng Tám, nền độc lập của Việt Nam đứng trước những thử thách lớn. Thực dân Pháp trở lại xâm lược. Cuộc kháng chiến bắt đầu lan rộng. Trong hoàn cảnh đó, nhiều thanh niên đã tình nguyện vào quân đội.
Cù Chính Lan cũng lên đường.
Quyết định ấy có ý nghĩa đặc biệt bởi anh xuất thân từ một gia đình nghèo và tuổi đời còn rất trẻ. Từ nhỏ, anh đã quen với lao động. Mẹ mất sớm, anh phải cùng người thân làm việc để nuôi gia đình. Vì vậy, việc rời quê nhập ngũ cũng đồng nghĩa với việc anh rời khỏi những người thân đang cần sự giúp đỡ của mình.
Nhưng đối với Cù Chính Lan, trách nhiệm với đất nước lúc ấy lớn hơn những dự định cá nhân.
Bước vào quân ngũ, anh bắt đầu một quá trình rèn luyện hoàn toàn mới. Từ một thanh niên nông thôn, anh học cách sử dụng vũ khí, học điều lệnh, học chiến thuật và học cách phối hợp với đồng đội.
Điều đáng quý là Cù Chính Lan không chỉ tiến bộ trong kỹ năng chiến đấu. Anh còn thể hiện tinh thần trách nhiệm trong những công việc thường ngày. Khi làm liên lạc, anh hoàn thành nhiệm vụ với sự tận tâm. Khi nằm điều trị, anh vẫn giúp đỡ người khác. Khi trở thành tiểu đội trưởng, anh quan tâm đến việc xây dựng đơn vị.
Những phẩm chất ấy cho thấy một người lính giỏi không chỉ được tạo nên bởi lòng dũng cảm trong trận đánh. Họ còn được hình thành từ thái độ đối với những công việc nhỏ nhất.
Cù Chính Lan dần trưởng thành qua quân ngũ. Từ người lính trẻ, anh trở thành tiểu đội trưởng. Từ những nhiệm vụ bình thường, anh bước vào những trận chiến ngày càng ác liệt.
Đến cuối năm 1951, khi tham gia Chiến dịch Hòa Bình, anh đã trở thành một chiến sĩ có bản lĩnh trận mạc. Trong trận Giang Mỗ, khi xe tăng địch xuất hiện, anh đã quyết định trực tiếp đối đầu. Lựu đạn của anh tiêu diệt xe tăng và góp phần tạo điều kiện để đơn vị hoàn thành nhiệm vụ.
Chỉ vài tuần sau, anh hy sinh trong trận đánh đồn Cô Tô.
Nhìn lại quãng đời từ năm mười sáu tuổi đến khi hy sinh, có thể thấy Cù Chính Lan đã dành phần lớn tuổi trẻ của mình cho quân đội. Anh không có nhiều thời gian để sống một cuộc đời riêng tư. Nhưng anh đã có một tuổi trẻ có ý nghĩa đặc biệt.
Quyết định nhập ngũ năm mười sáu tuổi đã mở đầu cho một hành trình mà sau này lịch sử ghi nhớ bằng hai chữ: anh hùng.


