MƯỜI SÁU TUỔI XIN ĐI ĐÁNH GIẶC
Năm 1948, cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bước vào những năm tháng vô cùng gian khổ. Ở vùng biên giới Cao Bằng, một chàng trai Tày mới 16 tuổi đã quyết định viết đơn xin nhập ngũ.
Đó là La Văn Cầu.
Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, từ nhỏ La Văn Cầu đã chứng kiến cảnh quê hương bị quân xâm lược giày xéo. Cha ông mất sớm sau thời gian bị thực dân Pháp bắt đi làm phu. Những mất mát ấy sớm hun đúc trong ông lòng căm thù giặc và ý chí bảo vệ quê hương.
Nhưng năm 16 tuổi, La Văn Cầu vẫn chưa đủ tuổi nhập ngũ.
Ông đã khai tăng tuổi lên 18 để được đứng vào hàng ngũ những người lính.
Sau khi nhập ngũ, ông được biên chế vào Đại đội 671, Trung đoàn 174. Từ một chàng trai miền núi còn rất trẻ, La Văn Cầu từng bước trưởng thành trong môi trường quân đội, được đồng đội tin yêu và cấp trên tin tưởng.
Những ngày đầu cầm súng, ông không nghĩ mình sẽ trở thành một người anh hùng. Điều thôi thúc ông khi ấy chỉ đơn giản là được góp sức bảo vệ quê hương.
Tuổi trẻ của La Văn Cầu bắt đầu như thế: bằng một lá đơn tình nguyện và quyết tâm lên đường khi tuổi đời còn chưa đủ để nhập ngũ.
Sau này, khi nhìn lại cuộc đời mình, chính những năm tháng tuổi trẻ ấy đã trở thành nền móng cho một người chiến sĩ đã trải qua hàng chục trận đánh và trở thành một trong những Anh hùng đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Bài học cho tuổi trẻ hôm nay: Có những quyết định được đưa ra khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng nếu xuất phát từ trách nhiệm với quê hương, nó có thể tạo nên một hành trình lớn lao.


