MƯỜI TÁM TUỔI VÀ LỜI CHÀO QUÊ HƯƠNG
Mười tám tuổi – cái tuổi đáng lẽ gắn với mái trường, bạn bè và những ước mơ đầu đời. Nhưng với nhiều thanh niên thời chiến, đó lại là thời điểm khoác ba lô lên đường. Một lời chào vội với gia đình đã mở ra những năm tháng tuổi trẻ giữa chiến trường.
Năm ấy, ông Nguyễn Văn Dũng vừa tròn mười tám tuổi thì nhận lệnh nhập ngũ.
Ngày lên đường, quê nhà vẫn còn nghèo, con đường làng nhỏ và cha mẹ chỉ có thể chuẩn bị cho con vài món đồ giản dị.
Ông nhớ nhất khoảnh khắc bước qua cánh cổng nhà. Mẹ đứng nhìn theo, còn cha chỉ dặn một câu: “Đi cho trọn nghĩa vụ với đất nước, giữ gìn sức khỏe rồi trở về.”
Lời dặn ấy theo ông suốt những năm tháng chiến đấu.
Những ngày đầu nơi đơn vị, ông nhớ nhà da diết. Nhưng rồi những cuộc hành quân, những nhiệm vụ liên tiếp và tình cảm của đồng đội khiến ông dần trưởng thành.
Tuổi mười tám của ông không còn là những ngày tháng vô tư. Thay vào đó là những đêm hành quân, những lần tránh bom và những giờ phút căng thẳng nơi chiến trường.
Điều ông luôn tự hào là mình đã cùng những người đồng đội hoàn thành nhiệm vụ và góp một phần nhỏ bé vào sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc.
Nhiều năm sau, khi trở lại quê nhà, con đường xưa đã đổi thay. Nhưng lời dặn của cha ngày tiễn ông đi vẫn còn nguyên vẹn.
Một lời chào năm mười tám tuổi đã đưa ông bước vào “thời hoa lửa”, và cũng từ đó, tuổi trẻ của ông trở thành một phần ký ức của quê hương.



