Anh hùng Lực lượng vũ trang

MƯỜI THƯƠNG – NGƯỜI ANH HÙNG GIỮ VỮNG KHÍ TIẾT QUA NHỮNG NĂM THÁNG KHỐC LIỆT

Câu chuyện tái hiện cuộc đời Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Phan Văn Điền (Mười Thương) – người chiến sĩ an ninh kiên trung, từng nhiều lần đối mặt với hiểm nguy, chịu cảnh tù đày và mang thương tật nhưng vẫn giữ vững khí tiết, tiếp tục cống hiến cho cách mạng. Cuộc đời ông là biểu tượng đẹp của lòng yêu nước, ý chí bất khuất, tinh thần hy sinh và phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”, để lại bài học sâu sắc về trách nhiệm với Tổ quốc và giá trị của hòa bình.

Ninh Bình22/08/2026Xã Phúc Trạch (Xã Phúc Trạch)5 lượt xem0 lượt chia sẻ
MƯỜI THƯƠNG – NGƯỜI ANH HÙNG GIỮ VỮNG KHÍ TIẾT QUA NHỮNG NĂM THÁNG KHỐC LIỆT

Trong dòng chảy lịch sử dân tộc, có những con người mà cuộc đời dường như được tạo nên từ những bước ngoặt đặc biệt. Họ đi qua tuổi trẻ trong những năm tháng đất nước chia cắt, bước vào cuộc đấu tranh với một niềm tin mãnh liệt, chịu đựng những thử thách mà người bình thường khó có thể tưởng tượng, rồi khi chiến tranh kết thúc lại tiếp tục cống hiến trong một vai trò khác. Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Phan Văn Điền, người thường được biết đến với bí danh Mười Thương, là một con người như thế.

Cuộc đời Mười Thương gắn với nhiều dấu mốc đặc biệt của lịch sử cách mạng Việt Nam trong thế kỷ XX. Ông sinh năm 1935 tại xã Nghi Thiết, huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An. Từ một người con của miền quê xứ Nghệ, ông sớm bước vào con đường hoạt động cách mạng và sau đó trở thành cán bộ an ninh, điệp báo ở miền Nam. Tên tuổi Mười Thương được biết đến rộng rãi sau sự kiện ông thực hiện nhiệm vụ nhằm vào Ngô Đình Diệm tại Buôn Ma Thuột năm 1957. Nhiệm vụ không thành, ông bị bắt, bị kết án tử hình và bị giam giữ tại Côn Đảo. Nhưng chính trong những năm tháng lao tù khắc nghiệt ấy, phẩm chất kiên trung của người chiến sĩ Mười Thương càng được thể hiện rõ nét.

Nhìn lại cuộc đời ông, điều khiến người ta xúc động không chỉ là một sự kiện nổi tiếng, mà là cả một hành trình dài của lòng trung thành, ý chí và sự hy sinh. Đằng sau cái tên “Mười Thương” là một con người đã dành phần lớn tuổi trẻ cho cách mạng, từng đứng trước những thử thách sinh tử nhưng không khuất phục, rồi mang những thương tích của chiến tranh để tiếp tục phục vụ cho đến những năm tháng cuối đời.

Sinh ra ở Nghệ An, Mười Thương lớn lên trong những năm đất nước trải qua nhiều biến động. Đó là thời kỳ mà những cuộc đấu tranh giành độc lập và thống nhất đất nước đã trở thành một phần sâu sắc trong đời sống của nhiều gia đình Việt Nam. Những người trẻ khi ấy sớm chứng kiến sự chia ly, mất mát và những thay đổi lớn của quê hương.

Ở tuổi còn rất trẻ, Phan Văn Điền đã tham gia hoạt động cách mạng. Một trong những nhiệm vụ đầu tiên được nhắc đến trong hồi ức về ông là khi ông còn rất trẻ đã tham gia công tác quân báo tại khu vực Bà Rịa. Trong vai một cậu bé chăn trâu, ông thực hiện nhiệm vụ tìm hiểu tình hình tại một đồn Cao Đài. Công việc kéo dài nhiều tuần và ông từng bị bắt, nhưng sau đó được thả và tiếp tục hoạt động. Những trải nghiệm ban đầu ấy đã giúp chàng trai trẻ trưởng thành trong môi trường hoạt động bí mật đầy thử thách.

Đến giữa những năm 1950, tình hình miền Nam ngày càng căng thẳng. Sau Hiệp định Genève năm 1954, đất nước tạm thời bị chia cắt. Phong trào cách mạng ở miền Nam phải hoạt động trong điều kiện vô cùng khó khăn. Những cán bộ hoạt động bí mật luôn phải đối mặt với nguy cơ bị phát hiện, bắt giữ.

Trong hoàn cảnh ấy, Mười Thương tiếp tục được giao những nhiệm vụ quan trọng.

Ông trưởng thành trong lực lượng an ninh, từng bước trở thành một cán bộ có bản lĩnh. Những nhiệm vụ của ông đòi hỏi sự bình tĩnh, khả năng giữ bí mật và lòng trung thành tuyệt đối với tổ chức. Nhưng điều quan trọng hơn cả là ông luôn ý thức rằng phía sau mỗi nhiệm vụ không chỉ là trách nhiệm cá nhân mà còn là sự an toàn của đồng đội và cơ sở.

Tên gọi Mười Thương cũng gắn với giai đoạn ông hoạt động tại Tây Ninh. Cái tên ấy dần trở nên quen thuộc với những người cùng hoạt động và sau này trở thành bí danh gắn liền với cuộc đời ông.

Năm 1957, một nhiệm vụ đặc biệt được đặt ra. Khi biết Ngô Đình Diệm sẽ đến Buôn Ma Thuột dự một sự kiện tại Cao nguyên, Mười Thương xin được thực hiện nhiệm vụ nhằm vào nhân vật đứng đầu chính quyền Việt Nam Cộng hòa lúc bấy giờ. Trước đó đã có những phương án khác nhưng chưa thành công. Lần này, ông quyết định tiếp tục nhận nhiệm vụ.

Ngày 22 tháng 2 năm 1957 trở thành một dấu mốc không thể quên trong cuộc đời Mười Thương.

Tại Buôn Ma Thuột, nhiệm vụ được thực hiện nhưng không đạt kết quả như dự kiến. Mười Thương bị bắt ngay sau đó. Từ một người chiến sĩ hoạt động bí mật, ông trở thành tù nhân. Những ngày tháng tự do khép lại, mở ra gần một thập kỷ sống trong hệ thống nhà tù của chính quyền Ngô Đình Diệm.

Đó là một sự thay đổi khắc nghiệt.

Một người thanh niên đang hoạt động giữa cuộc đấu tranh trở thành người bị giam cầm. Từ những con đường tự do, ông bước vào những bức tường nhà tù. Nhưng điều mà đối phương không thể lấy đi được là niềm tin của ông.

Mười Thương bị kết án tử hình.

Đối với một người còn rất trẻ, bản án ấy là một thử thách khủng khiếp. Nhưng ông không khuất phục. Trong thời gian bị giam giữ, ông phải đối diện với những cuộc thẩm vấn và các hình thức đối xử khắc nghiệt. Những người hỏi cung muốn ông khai báo, muốn tìm hiểu về tổ chức và mạng lưới hoạt động cách mạng. Nhưng ông giữ im lặng, bảo vệ những điều cần bảo vệ.

Nhiều năm sau, khi kể lại quãng đời trong tù, ông vẫn thường nhắc đến một điều: điều khó khăn nhất không phải là chịu đựng gian khổ về thể xác, mà là phải giữ cho tinh thần không bị khuất phục.

Bởi một người có thể bị giam trong nhà tù, nhưng nếu niềm tin vẫn còn thì người ấy chưa bị đánh bại.

Mười Thương đã sống với quan niệm ấy.

Những năm tháng tù đày cũng là những năm tháng ông chứng kiến nhiều đồng chí, đồng đội cùng cảnh ngộ. Trong nhà tù, những người cách mạng vẫn tìm cách động viên nhau, giữ vững tinh thần và niềm tin. Những câu chuyện, những lời động viên tưởng chừng nhỏ bé lại trở thành sức mạnh giúp họ vượt qua những ngày tháng dài.

Côn Đảo là một địa danh đặc biệt trong lịch sử đấu tranh cách mạng Việt Nam. Nơi đây từng giam giữ nhiều thế hệ chiến sĩ cách mạng. Với Mười Thương, những ngày ở Côn Đảo là quãng thời gian không thể quên.

Ông phải đối mặt với bản án tử hình và những năm tháng chờ đợi trong hoàn cảnh không biết tương lai sẽ ra sao. Nhưng chính sự kiên định đã giúp ông giữ được khí tiết.

Điều đáng chú ý là Mười Thương không chỉ chịu đựng cho riêng mình. Ông hiểu rằng nếu một người đầu hàng, những người phía sau có thể bị liên lụy. Vì vậy, giữ bí mật cũng là bảo vệ đồng đội.

Gần mười năm trôi qua.

Rồi lịch sử thay đổi.

Chính quyền Ngô Đình Diệm sụp đổ sau cuộc đảo chính năm 1963. Đến tháng 3 năm 1965, Mười Thương được trả tự do sau nhiều năm bị giam cầm. Ngày trở về với hoạt động cách mạng, ông không còn là chàng trai của năm 1957.

Ông đã trưởng thành hơn rất nhiều.

Những năm tháng tù đày đã để lại dấu ấn sâu sắc trên con người ông, nhưng không làm ông mất đi ý chí. Trái lại, sau khi được trả tự do, ông tiếp tục nhận nhiệm vụ.

Đây có lẽ là một trong những điểm đáng khâm phục nhất ở Mười Thương.

Sau gần một thập kỷ bị giam giữ, ông hoàn toàn có thể lựa chọn một cuộc sống khác. Nhưng ông lại trở về với công việc đầy nguy hiểm mà mình từng theo đuổi.

Ông tiếp tục hoạt động trong lực lượng an ninh ở miền Nam, tham gia công tác tại Ban An ninh Trung ương Cục miền Nam. Những nhiệm vụ mới tiếp tục đưa ông vào những hoàn cảnh khó khăn.

Chiến tranh lúc ấy đang ngày càng ác liệt.

Miền Nam trở thành chiến trường rộng lớn.

Các lực lượng cách mạng phải hoạt động trong điều kiện bị truy lùng và đánh phá. Những cán bộ an ninh, tình báo phải di chuyển giữa các địa bàn, giữ liên lạc và bảo vệ cơ sở.

Mười Thương lại bước vào một cuộc đời đầy hiểm nguy.

Nhưng lần này, ông không còn là người thanh niên 21 tuổi của năm 1957.

Ông là một cán bộ từng trải qua nhà tù, hiểu rõ giá trị của bí mật, hiểu những thủ đoạn của đối phương và đặc biệt hiểu rằng mỗi quyết định của mình đều có thể ảnh hưởng đến an toàn của nhiều người.

Ông tiếp tục làm việc với tinh thần ấy.

Tháng 2 năm 1967, trong một lần đi công tác từ Tây Ninh ra Ban An ninh Sài Gòn - Gia Định, khi đến khu vực Củ Chi, Mười Thương bị thương nặng. Vết thương khiến ông phải cưa bỏ một chân.

Đó là một bước ngoặt đau đớn.

Một người từng đi qua nhà tù, từng đối diện với án tử hình, nay lại mất đi một phần cơ thể.

Nhưng điều đáng kinh ngạc là thương tật không thể khiến ông dừng lại.

Sau khi được cứu chữa, Mười Thương tiếp tục công tác trong lực lượng an ninh.

Một người bình thường có thể cần rất nhiều thời gian để thích nghi với sự thay đổi lớn như vậy. Nhưng đối với ông, câu hỏi không phải là “Tôi còn có thể làm gì cho bản thân?”, mà là “Tôi còn có thể làm gì cho nhiệm vụ?”.

Ông tiếp tục nhận nhiệm vụ phù hợp với điều kiện sức khỏe.

Đó là hình ảnh rất đặc biệt của một người chiến sĩ: khi cơ thể bị tổn thương, ý chí vẫn nguyên vẹn.

Những năm sau đó, Mười Thương tiếp tục giữ nhiều trọng trách trong các cơ quan của Ban An ninh Trung ương Cục miền Nam. Kinh nghiệm của một người từng hoạt động bí mật, từng trải qua nhà tù và từng chịu thương tật khiến ông trở thành một cán bộ có nhiều trải nghiệm quý báu.

Ông không chỉ hoàn thành nhiệm vụ của mình mà còn truyền lại kinh nghiệm cho những người đi sau.

Một người từng trải qua thử thách hiểu rằng công việc an ninh không chỉ cần lòng dũng cảm mà còn cần sự cẩn trọng, kiên nhẫn và tinh thần trách nhiệm.

Những năm tháng chiến tranh cứ thế trôi qua.

Mười Thương cùng đồng đội tiếp tục công tác trong những điều kiện khó khăn cho đến khi đất nước bước vào mùa Xuân năm 1975.

Đại thắng mùa Xuân 1975 mở ra một chương mới của lịch sử dân tộc.

Đất nước thống nhất.

Chiến tranh kết thúc.

Đối với nhiều người lính, đó là thời điểm trở về với gia đình. Nhưng với Mười Thương, nhiệm vụ vẫn chưa dừng lại.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục công tác trong ngành Công an tại Tây Ninh. Từ một cán bộ hoạt động trong chiến tranh, ông bước sang nhiệm vụ xây dựng và bảo vệ cuộc sống trong thời bình. Ông được phong quân hàm Đại tá và đảm nhiệm nhiều cương vị khác nhau, trong đó có Phó Trưởng ban Nội chính Tỉnh ủy Tây Ninh, Trưởng ban Tôn giáo tỉnh Tây Ninh kiêm Phó Trưởng ban Dân vận Tỉnh ủy. Đến năm 1998, ông nghỉ hưu.

Sự chuyển đổi từ thời chiến sang thời bình không phải lúc nào cũng dễ dàng.

Người từng sống trong những năm tháng chiến tranh phải học cách thích nghi với những nhiệm vụ mới. Nhưng phẩm chất cốt lõi của người cán bộ vẫn không thay đổi.

Đó là trách nhiệm.

Đó là sự tận tụy.

Đó là lòng trung thành với Tổ quốc.

Mười Thương tiếp tục làm việc với tinh thần ấy.

Trong những năm sau này, ông sống giản dị ở Tây Ninh. Những người từng gặp ông thường ấn tượng bởi sự gần gũi và cách ông kể về quá khứ. Mỗi khi nói về chiến tranh, ông không chỉ kể về bản thân mà thường nhắc đến đồng đội.

Đó cũng là điều thường thấy ở những người đã thực sự đi qua chiến tranh.

Họ hiểu rằng không ai có thể tự mình tạo nên lịch sử.

Phía sau một chiến công là cả một tập thể.

Phía sau một người trở về là những người đã nằm lại.

Phía sau một ngày hòa bình là những năm tháng mất mát.

Mười Thương đã trải qua quá nhiều điều để hiểu sâu sắc điều ấy.

Có lẽ vì vậy mà khi được nhắc đến như một người từng thực hiện nhiệm vụ đặc biệt năm 1957, ông không coi đó là câu chuyện riêng của mình. Với ông, đó là một phần trong cuộc đấu tranh chung của cả một thế hệ.

Danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân mà ông được trao tặng là sự ghi nhận cho quá trình chiến đấu và công tác lâu dài. Cùng với đó là nhiều phần thưởng, huân chương và huy chương ghi nhận những đóng góp của ông. Ông cũng được trao Huy hiệu 60 năm tuổi Đảng.

Nhưng những danh hiệu ấy không thể kể hết một cuộc đời.

Bởi cuộc đời Mười Thương có những điều không thể đo bằng phần thưởng.

Đó là gần một thập kỷ trong nhà tù.

Là những lần đứng trước hiểm nguy.

Là thương tật khiến ông mất một chân.

Là những năm tháng sống xa gia đình.

Là những người đồng đội đã không trở về.

Và là những ký ức mà ông mang theo suốt cuộc đời.

Có lẽ một trong những hình ảnh ám ảnh nhất về người anh hùng này chính là hình ảnh một người đã mất một chân nhưng vẫn tiếp tục công tác.

Cơ thể có thể không còn nguyên vẹn, nhưng tinh thần thì không bị khuất phục.

Đó là giá trị lớn nhất của một người chiến sĩ.

Người ta thường nghĩ rằng sức mạnh của người lính nằm ở thể chất. Nhưng cuộc đời Mười Thương cho thấy sức mạnh lớn hơn nằm ở tinh thần.

Một người có thể mất đi một phần cơ thể nhưng vẫn có thể tiếp tục cống hiến.

Một người có thể bị giam cầm nhưng vẫn giữ được tự do trong suy nghĩ.

Một người có thể đối diện với bản án nghiêm khắc nhưng vẫn giữ được niềm tin.

Một người có thể bước qua chiến tranh nhưng không quên những người đã hy sinh.

Đó chính là bản lĩnh.

Và cũng chính là điều khiến Mười Thương trở thành một biểu tượng đáng nhớ.

Nhìn lại tuổi trẻ của ông, người ta có thể thấy một con đường đầy gian nan.

Từ Nghệ An vào miền Nam.

Từ một người hoạt động cách mạng còn rất trẻ trở thành cán bộ an ninh.

Từ nhiệm vụ năm 1957 đến những năm tháng tù đày.

Từ ngày được trả tự do đến những năm tháng tiếp tục công tác trong chiến tranh.

Từ thương tật năm 1967 đến ngày đất nước thống nhất.

Rồi từ người cán bộ chiến trường trở thành cán bộ công tác trong thời bình.

Đó là một hành trình kéo dài qua nhiều giai đoạn lịch sử.

Mỗi giai đoạn có một thử thách riêng.

Nhưng ở tất cả những giai đoạn ấy, Mười Thương vẫn giữ một điểm chung: không từ bỏ trách nhiệm.

Có những người chỉ anh hùng trong một khoảnh khắc.

Nhưng cũng có những người phải giữ phẩm chất ấy trong suốt cả cuộc đời.

Mười Thương thuộc về những người thứ hai.

Ông không chỉ thể hiện lòng dũng cảm trong một nhiệm vụ đặc biệt.

Ông còn thể hiện ý chí trong gần mười năm tù đày.

Thể hiện nghị lực sau thương tật.

Thể hiện tinh thần trách nhiệm trong những năm tháng xây dựng đất nước sau chiến tranh.

Và thể hiện lòng thủy chung với đồng đội trong suốt cuộc đời.

Đó là lý do câu chuyện về ông có sức lay động.

Bởi nó không chỉ là câu chuyện về chiến công.

Nó là câu chuyện về nhân cách.

Một người anh hùng thực sự không chỉ được nhớ đến vì mình đã làm gì trong những thời khắc đặc biệt, mà còn vì cách họ sống khi trở lại cuộc đời bình thường.

Mười Thương sống giản dị.

Ông không xem danh hiệu là lý do để đứng cao hơn người khác.

Trái lại, ông luôn nhắc về những người cùng thời, những người đã góp sức vào sự nghiệp chung.

Có lẽ chính sự khiêm nhường ấy làm cho hình ảnh ông trở nên gần gũi hơn.

Trong ký ức của nhiều người, ông không chỉ là “Mười Thương” của một nhiệm vụ nổi tiếng, mà còn là một người cán bộ đã đi qua nhiều thử thách của lịch sử.

Một người con xứ Nghệ.

Một người chiến sĩ miền Nam.

Một người cán bộ an ninh.

Một thương binh.

Một Đại tá.

Một Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Và trên hết, là một con người đã sống trọn với những lựa chọn của tuổi trẻ.

Khi đất nước bước vào hòa bình, những câu chuyện như của Mười Thương càng trở nên có ý nghĩa.

Bởi thế hệ hôm nay không còn phải sống trong những hoàn cảnh mà thế hệ ông từng trải qua. Những người trẻ được học tập, được làm việc, được lựa chọn nghề nghiệp và xây dựng cuộc sống trong điều kiện hòa bình.

Nhưng hòa bình không phải điều tự nhiên mà có.

Đằng sau hai chữ “hòa bình” là những năm tháng mà những người như Mười Thương đã phải trả giá bằng tuổi trẻ, sức khỏe và cả những phần cơ thể của mình.

Vì thế, nhớ về ông không phải để tôn vinh chiến tranh.

Mà để hiểu giá trị của hòa bình.

Nhớ về những năm tháng ấy cũng không phải để sống mãi trong quá khứ.

Mà để biết trân trọng hiện tại và có trách nhiệm với tương lai.

Mười Thương đã đi qua chiến tranh và sống đến những năm tháng hòa bình. Ông chứng kiến đất nước từ chia cắt đến thống nhất, từ những năm tháng đầy biến động đến thời kỳ xây dựng và phát triển.

Đó là một đặc ân mà không phải thế hệ nào cũng có được.

Nhưng cũng là một trách nhiệm.

Bởi những người sống sót sau chiến tranh trở thành những nhân chứng của lịch sử.

Họ có trách nhiệm kể lại những gì mình đã chứng kiến.

Không phải để khoe chiến công.

Mà để thế hệ sau hiểu rằng lịch sử được tạo nên bởi những con người cụ thể.

Những người có gia đình.

Có tình cảm.

Có nỗi sợ.

Có ước mơ.

Nhưng khi Tổ quốc cần, họ đã đặt lợi ích chung lên trên lợi ích cá nhân.

Mười Thương chính là một trong những con người như thế.

Ngày 4 tháng 5 năm 2020, Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Phan Văn Điền, bí danh Mười Thương, qua đời tại Tây Ninh, hưởng thọ 85 tuổi. Ông khép lại một cuộc đời dài gắn với những biến động lớn của đất nước trong thế kỷ XX.

Nhưng sự ra đi ấy không có nghĩa câu chuyện về ông kết thúc.

Bởi những người đã sống một cuộc đời có ý nghĩa sẽ còn được nhớ đến qua nhiều thế hệ.

Tên tuổi Mười Thương vẫn được nhắc lại trong những câu chuyện về lực lượng an ninh miền Nam.

Những năm tháng tù đày của ông vẫn là minh chứng cho lòng kiên trung.

Thương tật của ông vẫn nhắc người ta về cái giá của chiến tranh.

Và cuộc đời sau ngày thống nhất của ông cho thấy một người lính có thể tiếp tục cống hiến như thế nào khi tiếng súng đã im.

Có thể nói, cuộc đời Mười Thương là một dòng chảy xuyên qua nhiều thời kỳ lịch sử.

Ông bắt đầu từ một người thanh niên xứ Nghệ.

Trưởng thành trong phong trào cách mạng.

Bước vào hoạt động an ninh.

Đối diện với nhiệm vụ đặc biệt.

Bị bắt và chịu án tử hình.

Gần mười năm trong lao tù.

Trở lại chiến trường.

Mang thương tật nhưng tiếp tục công tác.

Rồi trở về với nhiệm vụ xây dựng đất nước trong hòa bình.

Mỗi chặng đường đều có những khó khăn riêng, nhưng ông chưa bao giờ từ bỏ trách nhiệm của mình.

Đó là điều đáng quý nhất.

Bởi lịch sử không chỉ được làm nên bởi những chiến thắng lớn.

Lịch sử còn được làm nên bởi những con người biết giữ lòng trung thành trong những lúc khó khăn nhất.

Biết đứng vững khi mọi thứ tưởng như sụp đổ.

Biết tiếp tục cống hiến ngay cả khi bản thân đã chịu nhiều mất mát.

Và biết sống khiêm nhường sau những vinh quang.

Mười Thương là một người như vậy.

Câu chuyện về ông vì thế không chỉ là câu chuyện của một cá nhân, mà còn là câu chuyện của cả một thế hệ người Việt Nam đã đi qua những năm tháng chiến tranh.

Một thế hệ đã hy sinh tuổi trẻ.

Một thế hệ đã chịu đựng mất mát.

Một thế hệ đã giữ vững niềm tin để đi đến ngày đất nước thống nhất.

Nếu hôm nay chúng ta được sống trong một đất nước hòa bình, được học tập và làm việc trong điều kiện ổn định, thì đó là thành quả mà thế hệ đi trước đã góp phần tạo dựng.

Và những người như Mười Thương là những nhân chứng sống động cho một thời kỳ không thể nào quên.

Có lẽ điều đẹp nhất khi nhìn lại cuộc đời ông không nằm ở sự nổi tiếng của một sự kiện, cũng không nằm ở những danh hiệu cao quý.

Điều đẹp nhất là ông đã không để những năm tháng gian khổ làm mất đi niềm tin.

Không để thương tật làm mất đi ý chí.

Không để vinh quang làm thay đổi sự khiêm nhường.

Và không để thời gian làm phai mờ ký ức về đồng đội.

Đó là một phẩm chất rất đáng trân trọng.

Một người có thể chiến thắng đối phương trong một trận chiến, nhưng chiến thắng chính mình qua cả cuộc đời mới là điều khó khăn hơn.

Mười Thương đã làm được điều đó.

Ông đã đi qua những năm tháng khốc liệt nhất bằng lòng can đảm.

Đi qua nhà tù bằng khí tiết.

Đi qua thương tật bằng nghị lực.

Đi qua hòa bình bằng trách nhiệm.

Và đi qua cuộc đời bằng lòng thủy chung.

Đó chính là hình ảnh đẹp nhất của một người Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Ngày nay, mỗi khi câu chuyện về Mười Thương được nhắc lại, người ta không chỉ nhớ đến một người chiến sĩ từng nhận một nhiệm vụ đặc biệt trong lịch sử. Người ta còn nhớ đến một con người đã dành gần trọn cuộc đời cho lý tưởng mà mình lựa chọn, đã chịu đựng nhiều gian khổ nhưng không khuất phục, đã mang thương tật nhưng không ngừng cống hiến và đã sống đến cuối đời với ký ức sâu nặng về quê hương, đất nước và đồng đội.

Cuộc đời ấy nhắc chúng ta rằng tuổi trẻ có thể trôi qua, chiến tranh có thể kết thúc, những con người có thể trở về với đời thường, nhưng những giá trị của lòng yêu nước, ý chí, sự trung thành và tinh thần trách nhiệm thì không bao giờ cũ.

Mười Thương đã trở về với lịch sử.

Nhưng câu chuyện của ông vẫn còn ở lại.

Ở lại trong ký ức của những người từng biết ông.

Ở lại trong những trang viết về lực lượng an ninh miền Nam.

Ở lại trong những câu chuyện kể cho thế hệ trẻ.

Và ở lại như một lời nhắc nhở rằng hòa bình hôm nay cần được trân trọng bằng chính cách chúng ta sống có trách nhiệm hơn với quê hương và đất nước.

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Phan Văn Điền – Mười Thương – đã dành tuổi trẻ và phần lớn cuộc đời mình cho những năm tháng đầy thử thách của dân tộc. Từ một người chiến sĩ trẻ xứ Nghệ đến cán bộ an ninh miền Nam, từ những năm tháng tù đày đến khi mang thương tật vẫn tiếp tục công tác, rồi trở thành một cán bộ tận tụy trong thời bình, cuộc đời ông là câu chuyện về lòng kiên trung và nghị lực phi thường. Điều còn lại sau tất cả không chỉ là danh hiệu Anh hùng, mà là một nhân cách đẹp: biết hy sinh, biết giữ khí tiết, biết trân trọng đồng đội và luôn đặt trách nhiệm với Tổ quốc lên trên lợi ích của bản thân. Đó chính là giá trị khiến tên tuổi Mười Thương còn được nhắc nhớ lâu dài trong ký ức về một thời hoa lửa của dân tộc.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn