Anh hùng Lực lượng vũ trang

Mười Thương: Người "Bóng Quế" Giữa Sào Huyệt Địch

Những đòn tra tấn tàn khốc nhất đã được trút xuống cơ thể ông: chúng đóng đinh vào các đầu ngón tay, dùng điện cao thế, và thậm chí là hành hình giả để uy hiếp tinh thần. Có lần, chúng bắt ông đứng nhìn đồng đội bị hành hình để mong tìm thấy một sự dao động. Nhưng không, Mười Thương chỉ im lặng. Cái im lặng của ông đáng sợ đến mức những tên cai ngục dày dạn nhất cũng phải thấy lạnh sống lưng. Ông bảo: "Tụi bây có thể hủy diệt thể xác ta, nhưng không bao giờ chạm được vào bí mật của Đảng."

Tây Ninh19/04/2026Mai Thị Lan Anh (TRƯỜNG THCS THẠNH HIỆP)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mười Thương: Người "Bóng Quế" Giữa Sào Huyệt Địch

1. Nhiệm vụ chấn động và bản lĩnh người chiến sĩ

Năm 1957, tại Hội chợ Kinh tế Gò Sào (Ban Mê Thuột), một phát súng vang lên làm rúng động cả chính trường miền Nam lúc bấy giờ. Người bóp cò nhắm thẳng vào Ngô Đình Diệm chính là Mười Thương. Dù nhiệm vụ chưa hoàn thành trọn vẹn do sự cố khách quan, nhưng bản lĩnh và sự bình tĩnh của ông sau đó đã khiến đối phương phải kinh ngạc.

Trước khi thực hiện phi vụ chấn động ấy, Mười Thương đã là một "con thoi" tình báo xuất sắc tại vùng căn cứ Tây Ninh. Ông nổi tiếng với khả năng "biến hóa". Có khi ông là một gã tiểu thương sành sỏi, lúc lại là một nông dân chất phác đi rẫy, hay một công chức phong lưu. Sự am hiểu tường tận về địa phương và tâm lý đối phương giúp ông đi lại giữa các đồn bốt địch như đi giữa chỗ không người.

2. Cuộc đấu trí trong "Địa ngục trần gian"

Sau khi bị bắt, cuộc đời Mười Thương bước vào những chương đen tối nhưng cũng hào hùng nhất. Kẻ thù biết ông là một "con cá lớn", một mắt xích quan trọng của an ninh miền Nam. Chúng đưa ông qua khắp các "địa ngục" từ nhà tù Chí Hòa đến chuồng cọp Phú Quốc.

Những đòn tra tấn tàn khốc nhất đã được trút xuống cơ thể ông: chúng đóng đinh vào các đầu ngón tay, dùng điện cao thế, và thậm chí là hành hình giả để uy hiếp tinh thần. Có lần, chúng bắt ông đứng nhìn đồng đội bị hành hình để mong tìm thấy một sự dao động. Nhưng không, Mười Thương chỉ im lặng. Cái im lặng của ông đáng sợ đến mức những tên cai ngục dày dạn nhất cũng phải thấy lạnh sống lưng. Ông bảo: "Tụi bây có thể hủy diệt thể xác ta, nhưng không bao giờ chạm được vào bí mật của Đảng."

3. Trở về làm "tấm khiên" cho Trung ương Cục

Sau khi được trao trả tự do vào năm 1973, với cơ thể đầy thương tích, ông không nghỉ ngơi mà lập tức xin trở lại chiến trường Tây Ninh.

Lúc này, ông đảm nhận nhiệm vụ bảo vệ an ninh cho căn cứ Trung ương Cục miền Nam. Giữa rừng già Tân Biên, Mười Thương giống như một "tấm khiên sống". Bằng kinh nghiệm của một người từng sống trong lòng địch, ông đã phá tan nhiều âm mưu xâm nhập của biệt kích và gián điệp, giữ vững sự an toàn cho các lãnh đạo cao cấp của cách mạng. Ông nhìn thấu những thủ đoạn hóa trang của đối phương, bởi chính ông đã từng là "bậc thầy" trong nghệ thuật ấy.

4. Huyền thoại sống giữa đời thường

Chiến tranh kết thúc, người anh hùng ấy trở về với cuộc sống giản dị tại Tây Ninh. Những vết sẹo trên cơ thể là "tấm huân chương" chân thực nhất về một thời hoa lửa. Ông sống khiêm nhường, ít nói về mình, đúng như cái cách ông đã hoạt động tình báo: lặng lẽ, hiệu quả và tuyệt đối trung thành.

Năm 1978, ông vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Câu chuyện về Mười Thương không chỉ là chuyện về những phát súng hay những chuyến thâm nhập, mà là bài ca về khí tiết. Ông chính là minh chứng cho việc sức mạnh của con người không nằm ở cơ bắp, mà nằm ở một niềm tin sắt đá không thể bị bẻ gãy, dù là dưới những lằn roi tra tấn tàn khốc nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn