Mường Pồn – quyết định hy sinh vì đồng đội
Đây là câu chuyện nổi tiếng nhất về Bế Văn Đàn. Trong trận chiến ngày 12/12/1953 tại Mường Pồn, khi đơn vị gặp tình thế đặc biệt khó khăn, ông dù đã bị thương vẫn tìm cách giúp đồng đội tiếp tục chiến đấu. Hành động lấy vai làm điểm tựa cho đồng đội đã trở thành biểu tượng tiêu biểu của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.
Ngày 12/12/1953, tại Mường Pồn, lực lượng của ta phải đối mặt với một đợt phản kích mạnh của quân Pháp. Sau những trận chiến căng thẳng, quân số của đại đội bị tổn thất nặng, chỉ còn 17 người; bản thân Bế Văn Đàn cũng đã bị thương nhưng vẫn tiếp tục ở lại chiến đấu.
Trong lúc tình hình hết sức khẩn cấp, đồng đội của ông là Chu Văn Pù gặp khó khăn trong việc tiếp tục chiến đấu. Nhận thấy tình thế, Bế Văn Đàn không chần chừ. Ông chủ động lấy vai mình làm điểm tựa cho đồng đội tiếp tục chiến đấu. Chu Văn Pù ban đầu còn do dự vì lo cho người đồng đội đang bị thương, nhưng Bế Văn Đàn kiên quyết yêu cầu đồng chí tiếp tục nhiệm vụ.
Hành động của Bế Văn Đàn đã giúp đồng đội có điều kiện tiếp tục chống trả, góp phần bẻ gãy đợt phản kích của đối phương. Trong quá trình thực hiện hành động ấy, ông tiếp tục bị thương và hy sinh ngày 12/12/1953.
Điều làm nên sức sống đặc biệt của câu chuyện không chỉ nằm ở sự hy sinh, mà còn ở lựa chọn của một người lính trẻ: khi đồng đội và nhiệm vụ cần đến mình, ông đặt sự sống của tập thể lên trên sự an toàn của bản thân. Hình ảnh ấy sau này trở thành một trong những biểu tượng tiêu biểu của Chiến dịch Điện Biên Phủ.



