Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mỹ Thượng vùng đất anh hùng lực lượng vũ trang, nơi Mẹ Trần Thị Sương sinh năm 1929 mẹ Việt Nam anh hùng duy còn sống trên địa bàn phường Mỹ Thượng, thành phố Huế.

Huế30/11/2025Nguyễn Thị Thanh Phượng (Đoàn phường Mỹ Thượng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Mỹ Thượng vùng đất anh hùng lực lượng vũ trang, nơi Mẹ Trần Thị Sương sinh năm 1929 mẹ Việt Nam anh hùng duy còn sống trên địa bàn phường Mỹ Thượng, thành phố Huế.

Mẹ đã lớn lên trong cuộc sống lam lũ, gắn bó với ruộng vườn, với cây lúa, với ánh mặt trời lên sớm và chiều buông nhẹ. Nhưng lịch sử gọi và Mẹ đã không đứng ngoài. Hai người con của Mẹ là liệt sĩ Lưu Tú, hai người con kiên cường của quê hương Phú Mỹ, Phú Vang cũ. Nay thuộc TDP An Lưu, phường Mỹ Thượng, thành phố Huế đã sớm tham gia kháng chiến, hy sinh vì nghĩa lớn.

Giai đoạn trước chiến tranh Mẹ sinh năm 1929 và lớn lên trong một gia đình nông dân biết khó, biết khổ. Những năm tháng đó, Mẹ nhìn thấy quê hương mình bị thực dân sau này có đế quốc Mỹ áp bức, dân nghèo lầm than, làng mạc tan hoang. Chính trong bối cảnh ấy, Mẹ, chồng và các con đã quyết định đứng về phía cách mạng, chia sẻ lòng yêu nước với nhân dân. Khi mất sớm và các con lên đường nhập ngũ, Mẹ ở lại lo toan cho gia đình, cho quê hương. Mẹ không chỉ là người vợ, người mẹ trong gia đình nhỏ của mình, mà cũng là một phần của cuộc chiến chung theo cách riêng mà Mẹ có thể.

Thời hoa lửa Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào thời kỳ ác liệt, Mẹ cùng các con trai đã tham gia sâu vào phong trào. Mẹ không chỉ ở hậu phương mà đã trực tiếp hoạt động: tiếp tế, vận chuyển, che chở cán bộ, liên lạc…

Giữa đất trời yên bình hôm nay, mỗi lần nhìn ngọn cờ tung bay, mỗi lần nghe tiếng hát “Những người lính không trở về”, tôi lại nhớ đến Mẹ Trần Thị Sương. Bà là người đã bước qua lửa đỏ, đã mang trong mình vết thương chiến tranh, mỗi khi trái gió, trở trời cơ thể mẹ đau nhức, càng đau nhức mẹ lại càng nhớ về những ngày tháng bom đạn, nhưng Mẹ vẫn đứng vững để thế hệ sau nhìn vào và thầm biết ơn. Họ đã gieo hy sinh để chúng ta gặt hái độc lập. Và như Mẹ vẫn từng nói: “Hãy sống sao cho xứng đáng với những gì đã mất”. Xin ghi lại câu chuyện này như một lời tri ân và nhắc nhớ – rằng thời hoa lửa đã đi qua, nhưng những hạt giống hy sinh vẫn mãi nảy mầm.

Khi con trai thứ nhất Phan Chiến Dẫn mất năm 1968 khi đang chiến đấu chống giặt Mỹ.Mẹ nén đau thương và nghĩ: “Hy sinh của họ không phải là vô nghĩa. Tôi phải sống, tôi phải đứng vững, để ghi nhớ, để tiếp nối”. Và khi gần hòa bình con trai thứ 2 sau khi được điều động từ chiến trường miền Nam trở về hoạt động tại huyện thì không may ngã xuống trong lúc chiến đấu với kẻ thù tại xã Phú Hồ, Mẹ bước qua nỗi đau bằng một lời hứa: sẽ sống để kể câu chuyện của họ, để truyền lại cho các thế hệ sau lòng yêu nước và ý chí kiên cường.

Sau ngày đất nước thống nhất, Mẹ nhận danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh Hùng, được Nhà nước ghi nhận công lao. Đó là sự ghi nhận không chỉ hy sinh của con mà cả của chính Mẹ. Mẹ sống trong ký ức và sự tri ân của quê hương. Mỗi buổi chiều, Mẹ ngồi nhìn về phía núi rừng, nhìn về hướng chiến trường xưa, nhớ tiếng bom rền vang, nhớ hình ảnh người chiến sĩ đứng chiến đấu giữa khói lửa. Mẹ vẫn nhắc con cháu: “Chẳng có cái gì quý hơn hòa bình, độc lập. Các con hãy sống sao cho xứng đáng với hy sinh của các chú, các bác, các anh ngày xử.” Câu chuyện của Mẹ, Mẹ Trần Thị Sương là một biểu tượng của thời hoa lửa: lúc đất nước kiêu hùng, lửa chiến tranh thổi bùng, những người như Mẹ chẳng ngại đứng giữa lằn ranh sinh tử. Cũng như hoa dại nở giữa bom đạn, lòng yêu nước và sự hy sinh của họ mãi rực rỡ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn