Năm 1947 – khi nhân dân Lộc Ninh phá kho nuôi kháng chiến
Năm 1947, chiến trường Tây Ninh bước vào giai đoạn vô cùng ác liệt. Sau khi ký kết với lực lượng Cao Đài, thực dân Pháp tập trung lực lượng mở nhiều cuộc càn quét quy mô lớn vào căn cứ Dương Minh Châu. Trên địa bàn Lộc Ninh – Suối Ông Hùng, chúng ra sức thực hiện chính sách “tam quang”, đốt phá nhà cửa, cướp bóc tài sản, buộc dân rời bỏ vùng kháng chiến để gom vào khu vực kiểm soát.
Cuộc sống của người dân lúc bấy giờ vô cùng khó khăn. Ruộng rẫy bị phá, lương thực thiếu thốn, cuộc sống bị đe dọa từng ngày. Nhưng càng bị đàn áp, tinh thần chống giặc của nhân dân càng dâng cao. Người dân không rời bỏ căn cứ mà lặng lẽ bám đất, bám rừng, tìm cách nuôi giấu lực lượng cách mạng.
Trong hoàn cảnh đó, một sự kiện đã diễn ra, thể hiện rõ tinh thần đoàn kết và ý chí đấu tranh của nhân dân Lộc Ninh – Suối Ông Hùng.
Ngày 19-7-1947, nhân dân địa phương đã cùng với công nhân đồn điền cao su Bến Củi tổ chức phá kho của địch, lấy lương thực và thực phẩm cung cấp cho lực lượng kháng chiến và người dân trong vùng.
Đây không phải là một hành động bộc phát, mà là kết quả của sự phối hợp giữa lực lượng tại chỗ và công nhân trong đồn điền – những người vốn chịu nhiều áp bức, bóc lột dưới chế độ thực dân. Khi thời cơ đến, họ đã cùng nhau hành động, biến những kho lương của địch thành nguồn tiếp tế cho cách mạng.
Hình ảnh những người nông dân, công nhân tay không hoặc chỉ với những công cụ thô sơ nhưng dám đối mặt với kẻ thù để giành lại lương thực cho mình và cho kháng chiến là minh chứng rõ ràng cho tinh thần “toàn dân kháng chiến” lúc bấy giờ.
Sau sự kiện này, nguồn lương thực được bổ sung kịp thời, góp phần giúp lực lượng kháng chiến vượt qua giai đoạn khó khăn. Đồng thời, sự kiện cũng làm cho tinh thần đấu tranh của nhân dân trong vùng thêm mạnh mẽ, tạo thế gắn kết giữa công nhân đồn điền và người dân địa phương.
Trong bối cảnh bị địch đàn áp, việc nhân dân dám đứng lên phá kho không chỉ đơn thuần là để giành lại cái ăn, mà còn thể hiện ý chí không khuất phục trước kẻ thù. Đó là sự lựa chọn đứng về phía cách mạng, bảo vệ căn cứ, bảo vệ lực lượng kháng chiến.
Từ những hành động như vậy, phong trào cách mạng ở Lộc Ninh – Suối Ông Hùng ngày càng được củng cố. Nhân dân không chỉ là hậu phương, mà còn trực tiếp tham gia vào cuộc đấu tranh, góp phần cùng lực lượng vũ trang giữ vững địa bàn căn cứ.
Sự kiện ngày 19-7-1947 đã để lại một dấu ấn rõ nét trong lịch sử địa phương. Nó cho thấy trong những năm tháng gian khổ nhất, khi cuộc sống bị đe dọa, người dân Lộc Ninh – Suối Ông Hùng vẫn lựa chọn con đường đấu tranh, sẵn sàng chia sẻ từng hạt gạo, từng phần lương thực cho cách mạng.
Đó chính là sức mạnh làm nên “thời hoa lửa” –
một thời mà nhân dân không chỉ chịu đựng gian khổ, mà còn chủ động đứng lên, góp phần trực tiếp vào cuộc kháng chiến của dân tộc.



