Cựu chiến binh

Năm 1967 – vết thương khắc sâu vào ký ức

Tuyên Quang08/12/2025Đoàn xã Bạch Ngọc (Đoàn xã Bạch Ngọc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Quay trở lại nhà người cựu chiến binh già Hoàng Đình Minh. Đoạn bác kể về năm 1967, cả phòng khách im phăng phắc. Bác nói chậm hơn, giọng trầm xuống:

Trong một trận đánh ác liệt, đơn vị được giao giữ một vị trí trọng yếu. Địch ném bom, bắn pháo dữ dội. Khói lửa mù mịt, nhiều đồng đội của bác đã ngã xuống ngay tại trận địa.

Trong lúc cơ động chuyển vị trí, một loạt pháo của địch bắn tới. Bác chỉ kịp nghe tiếng rít của đạn pháo xé tai, rồi một tiếng nổ lớn. Sau đó là cảm giác nóng rát khắp người. Bác biết mình đã trúng mảnh đạn.

Khi tỉnh lại, bác thấy mình nằm trong hầm cứu thương dã chiến, chung quanh là tiếng rên của thương binh, tiếng bước chân của y sĩ, y tá. Các bác sĩ nói bác bị nhiều mảnh đạn găm, thương khá nặng, phải điều trị lâu dài.

Từ đó, bác bắt đầu quãng thời gian nằm điều trị suốt 6 tháng trời năm 1967.
Vẫn là bom đạn chiến tranh, nhưng lúc ấy là ở “mặt trận” bệnh viện dã chiến – nơi mà mỗi lần thay băng, mỗi lần gắp mảnh đạn là một lần chịu đựng đau đớn.

Bác bảo:

“Sáu tháng đó, không chỉ là đau thân xác vì vết thương, mà còn là nỗi đau tinh thần khi nghe tin đồng đội mình hy sinh, có người còn trẻ lắm cháu ạ…”

Nghe đến đây, em thấy cổ họng nghẹn lại. Những trang sách Lịch sử em từng học về chiến tranh chống Mỹ bỗng trở nên sống động, gần gũi, có hình, có bóng, có hơi thở – qua câu chuyện của chính người trong cuộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn