Cựu chiến binh

Năm 1968

Năm 1968, tôi mới hăm hai tuổi, cái tuổi ăn chưa no lo chưa tới nhưng đã dạn dày bom đạn trên tuyến đường Trường Sơn khói lửa. Hồi đó, tôi lái chiếc xe tải ZIL-130, chở đạn dược và lương thực chi viện cho chiến trường miền Nam. Người ta gọi chúng tôi là những con người "sống bám đường, chết kiên cường dũng cảm". ​Tôi nhớ nhất là một đêm tháng Bảy mưa rừng xối xả ở trọng điểm ngã ba Đồng Lộc. ​Trời tối đen như mực. Đường trơn trượt, nhão nhoét bùn lầy đỏ quạch. Đang cố nhích từng mét bánh xe qu

Ninh Bình11/05/2026Nguyễn Việt Hoàng (Đoàn xã Giao Bình)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, tôi mới hăm hai tuổi, cái tuổi ăn chưa no lo chưa tới nhưng đã dạn dày bom đạn trên tuyến đường Trường Sơn khói lửa. Hồi đó, tôi lái chiếc xe tải ZIL-130, chở đạn dược và lương thực chi viện cho chiến trường miền Nam. Người ta gọi chúng tôi là những con người "sống bám đường, chết kiên cường dũng cảm".

​Tôi nhớ nhất là một đêm tháng Bảy mưa rừng xối xả ở trọng điểm ngã ba Đồng Lộc.

​Trời tối đen như mực. Đường trơn trượt, nhão nhoét bùn lầy đỏ quạch. Đang cố nhích từng mét bánh xe qua một hố bom lở loét thì bỗng "hự" một tiếng, đuôi xe xệ xuống. Bánh sau trượt hẳn vào một hố bùn sâu hoắm. Tôi đạp ga, máy gầm lên sòng sọc, khói đen xả mù mịt nhưng chiếc xe vẫn đứng ỳ ra đó.

​Đúng lúc ấy, trên bầu trời xa xa, máy bay địch bắt đầu thả pháo sáng. Cả một vạt rừng sáng rực lên như ban ngày. Tim tôi thót lại. Pháo sáng rọi đường cho máy bay ném bom, nếu không nhanh chóng đưa xe ra khỏi khu vực này, cả xe lẫn người sẽ tan xác.

​"Đồng chí lái xe, tắt máy ngay! Cứ để chúng tôi!"

​Một giọng nữ lanh lảnh vang lên giữa tiếng mưa. Từ trong những lùm cây ven đường, một tiểu đội Thanh niên xung phong ùa ra. Đó là mười cô gái, tuổi chắc chỉ mười tám, đôi mươi. Quần áo các cô ướt sũng, bết đầy bùn đất, nhưng dưới ánh pháo sáng lờ mờ, tôi thấy những đôi mắt sáng rực lên, kiên định và không chút sợ hãi.

​Họ nhanh chóng chia nhau ra, người vác ván gỗ lót xuống dưới lốp xe, người bám chặt vào đuôi xe, hông xe. Cô tiểu đội trưởng nhỏ thó, gầy gò nhưng giọng nói đầy uy lực:

​— Chuẩn bị nhé! Đồng chí lái xe nổ máy, tôi hô 'hai, ba' thì tất cả cùng đẩy!

​Tôi ngoi lên cabin, tay ôm vô lăng, mồ hôi túa ra ướt đẫm lưng áo.

​— Hai, ba... Dô ta!

​Tiếng hô vang lên át cả tiếng mưa rừng. Mười thân hình mỏng manh nhoài người, gồng mình đẩy chiếc xe tải nặng hàng tấn. Bánh xe quay tít, bùn đất bắn tung tóe lên mặt, lên áo các cô, nhưng không một ai buông tay.

​Pháo sáng trên trời bắt đầu tắt dần, báo hiệu loạt bom sắp dội xuống. Không khí đặc quánh lại vì căng thẳng. Bỗng nhiên, từ phía đuôi xe, một cô gái cất cao tiếng hát:

​"Không có kính không phải vì xe không có kính...

Bom giật bom rung kính vỡ đi rồi..."

​Tiếng hát trong trẻo, lạc quan cất lên giữa màn đêm tĩnh lặng đã tiếp thêm một luồng sức mạnh vô hình. Những cô gái khác cũng hòa giọng hát theo. Nhịp bài hát trở thành nhịp đẩy.

​— Dô ta... Dô ta...

​Chiếc xe rùng rùng chuyển động. Bánh xe cắn được vào tấm ván gỗ, nảy lên một cái rồi vọt hẳn lên mặt đường bằng phẳng. Tôi mừng rơi nước mắt, vội đạp phanh, thò đầu ra ngoài cabin.

​— Thoát rồi các đồng chí ơi! Cảm ơn các cô nhé!

​Các cô gái thở hổn hển, cười vang rộn rã giữa rừng. Dưới ánh chớp của những loạt bom nổ xé trời cách đó không xa, tôi kịp nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của cô tiểu đội trưởng. Cô vẫy tay ra hiệu cho tôi:

​— Đi nhanh đi anh bộ đội! Chạy mau kẻo bom tọa độ bây giờ!

​Tôi vội vã nhấn ga, chiếc xe lao đi trong màn đêm. Qua gương chiếu hậu, tôi thấy những bóng hình nhỏ bé ấy lại nhanh chóng tản ra, thoăn thoắt đi lấp hố bom để thông đường cho những chuyến xe sau.

​Vài ngày sau, trên đường quay ra Bắc, đi ngang qua trọng điểm ấy, tôi định bụng sẽ dừng lại tặng các cô vài phong lương khô và mảnh dù hoa lợi phẩm. Nhưng trạm barie vắng lặng. Một đồng chí công binh già nghẹn ngào bảo tôi: "Tiểu đội ấy hy sinh cả rồi, vào một buổi chiều bom ném trúng đội hình đang lấp đường..."

​Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua, mái tóc tôi giờ đã bạc trắng. Nhưng mỗi lần nghe đài phát thanh vang lên những bài ca Trường Sơn, tôi lại nhớ về đêm mưa rừng ấy. Nhớ tiếng hát trong trẻo át cả tiếng bom và nhớ mười đóa hoa rừng đã mãi mãi gửi lại tuổi thanh xuân nơi tọa độ lửa, để đất nước được nở hoa độc lập.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn